Chương 25: “Đêm nay thuê phòng.”
Không hiểu sao lúc đi ra từ dinh thự nhà họ Lương, Tạ Thanh Từ lại cảm thấy căng thẳng.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Nếu đúng nghĩa hẹn hò thì đây là lần thứ ba của họ, nhưng sau khi đăng ký kết hôn thì đây lại là lần đầu tiên.
Hai lần trước, ngoại trừ cảm giác hơi xao động khi nhận được tin nhắn của anh thì trong quá trình hẹn hò cô luôn thấy tự nhiên, thoải mái. Lần này không biết bị gì nữa.
Xe của Lương Kinh Trạc dừng ở cửa dinh thự, đây là lần đầu tiên Lục Lệ gặp Tạ Thanh Từ. Khi nhìn thấy bóng dáng đi ra từ vườn hoa dinh thự, anh ấy nhất thời ngẩn ngơ sau đó mới bừng tỉnh rồi mở cửa ghế sau cho cô.
Tạ Thanh Từ đi tới bên xe, khẽ nói cảm ơn rồi cúi người ngồi vào xe.
Khi cửa xe mở ra, một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng ùa vào trong. Lương Kinh Trạc quay đầu nhìn sang rồi chợt sững sờ.
Tạ Thanh Từ đã thay bộ váy trắng lúc đi đăng ký kết hôn buổi sáng bằng một chiếc váy đuôi cá màu hồng phấn ngọc trai. Mái tóc được cô búi cao tôn lên chiếc cổ thon dài xinh đẹp, gương mặt trang điểm nhẹ toát lên vẻ dịu dàng.
Trong lúc anh nhìn sang, cô cũng đã ngồi ổn định trên ghế.
Tà váy nhẹ nhàng phủ trên chiếc ghế da cứng cáp, lộ ra cổ chân mảnh khảnh xinh đẹp, chân mang giày cao gót quai ngang màu bạc kiểu Pháp.
Nhận ra anh đang nhìn mình, cô quay đầu sang nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe đen láy, hỏi: “Sao vậy?”
Lương Kinh Trạc thôi không nhìn bằng ánh mắt không thích hợp kia nữa, khen ngợi: “Rất đẹp!”
Anh chưa từng hẹn hò với con gái, nhưng cũng biết đối phương diện trang phục lộng lẫy dự tiệc là sự tôn trọng đối với cuộc hẹn. Đồng thời với tư cách là nam giới, đưa ra lời khen ngợi chân thành cũng là cách đáp lại sự tôn trọng đó của đối phương.
Chiếc váy này là quý bà Chu mua, bình thường Tạ Thanh Từ đi học nên không mấy khi mặc đến. Thời tiết ở Hong Kong ôn hòa hơn Kinh Triệu một chút, nên lần này lúc thu dọn hành lý cô đã tiện thể mang theo.
Chủ yếu là trang phục phải chú ý đến cách phối hợp phụ kiện. Cô thường đi giày thể thao và giày trắng nên trong tủ quần áo phần lớn đều là đồ mặc thường ngày, giày có thể phối với loại váy áo này rất ít ỏi.
Lời khen ngợi trực diện khiến gò má cô hơi nóng lên, cô cười đáp: “Cảm ơn anh.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lương Kinh Trạc không nhìn cô nữa, giống như cố ý né tránh việc cứ nhìn cô chằm chằm, khẽ đáp: “Ừhm.”
–
Địa điểm dùng bữa tối ở cảng Chiêu Sa, là một nhà hàng trên không gần cảng biển, lúc màn đêm buông xuống có thể nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria.
Ngày mai nghỉ lễ, hôm nay đường xá đông đúc hơn thường lệ, trong đường hầm đã bị kẹt xe rất lâu.
Nhìn mức độ kẹt xe ngoài cửa sổ xe còn hơn cả Kinh Triệu, Tạ Thanh Từ lấy điện thoại ra nhắn tin cho Kha Mông và Đoạn Tư Dư:【Lúc trước hai cậu nói không nhớ ra còn nơi nào kẹt xe hơn Kinh Triệu, hôm nay tớ đã gặp rồi đây.】
Gửi xong, cô bèn giơ điện thoại lên chụp một tấm ảnh gửi qua.
Cửa sổ xe màu đen, lại ở trong đường hầm nên không đủ ánh sáng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng dòng xe nối đuôi nhau ngoài đường, đèn hậu đỏ rực sáng thành một dải.
Chưa đầy nửa phút, hai người kia đã phản hồi lại trong nhóm chat. Có điều tâm điểm chú ý của họ không phải là xe ngoài cửa sổ, mà là một bóng nghiêng mờ ảo phản chiếu trên kính xe.
Kha Mông:【Đó là chồng của cậu phải không?】
Đoạn Tư Dư:【Chuyện này còn phải hỏi à, nếu không thì còn có thể là ai?】
Tạ Thanh Từ giật mình, nhấn vào tấm ảnh cô vừa chụp.
Không gian mờ tối làm tăng độ phản chiếu của kính xe, Lương Kinh Trạc ngồi ở phía bên kia, đang cúi đầu xem điện thoại. Anh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt anh khiến góc nghiêng của anh trở thành hình ảnh duy nhất hơi rõ ràng trong môi trường mờ tối.
Đường nét gương mặt sắc sảo, chỉ thoáng thấy một góc cũng đủ toát lên khí chất nghiêm túc lạnh lùng.
Kha Mông lại gửi tin nhắn tới:【Có cơ hội nào mời sếp Lương ăn gà kho dừa trường mình không? Tớ có một kế hoạch kinh doanh muốn thảo luận với anh ấy.】
Một giây sau, Đoạn Tư Dư đã vạch trần quỷ kế của cô ấy:【Kế hoạch bày sạp bán nick WeChat của A Từ sau khi tốt nghiệp á? Cậu cứ nói thẳng là muốn gặp người thật đi, chẳng lẽ A Từ lại không cho cậu gặp?】
Mưu kế nhỏ bị vạch trần, Kha Mông vẫn cố cãi:【Ai bảo thế, tớ chỉ muốn xem tiên nữ và chồng cô ấy ở chung khung hình, chỉ thế thôi.】
Đoạn Tư Dư cười khẩy:【Thế thì bảo A Từ gửi một tấm ảnh chụp chung với chồng cô ấy đi, có gì khó đâu.】
Kha Mông suy nghĩ một lát rồi gửi tới một câu:【Cũng không phải là không được.】
Tạ Thanh Từ cầm điện thoại trầm ngâm một lúc lâu,【Tớ không có ảnh chụp chung với anh ấy.】
Hai người gặp mặt chưa được mấy lần, tấm ảnh chụp chung duy nhất là tấm dì Trang chụp cho họ trước khi nhận giấy đăng ký kết hôn vào hôm nay, nhưng vẫn chưa gửi cho cô.
Kha Mông:【Chẳng phải hai người đang ở cùng nhau à, chụp luôn đi.】
Nghĩ cũng khá thú vị, hai người đã đăng ký kết hôn rồi mà đến một tấm ảnh chụp chung đàng hoàng cũng không có.
Tạ Thanh Từ cầm điện thoại, từ từ quay đầu nhìn sang.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lương Kinh Trạc đang phê duyệt một bản văn kiện chưa kịp phê xong trước khi tan làm. Anh cảm nhận được ánh mắt của cô nên cũng quay đầu nhìn sang.
Anh bình thản hỏi: “Sao vậy?”
Tạ Thanh Từ khẽ lắc điện thoại, hỏi: “Chúng ta chụp một tấm ảnh chung được không?”
Lúc nói chuyện, lòng bàn tay đang cầm điện thoại của cô toát mồ hôi, nhịp tim cũng đập nhanh hơn.
Do đang xem điện thoại trong bóng tối nên mi mắt của Lương Kinh Trạc hơi rủ xuống, anh nghe vậy thì từ từ nhìn lên.
Anh liếc nhìn điện thoại trong tay cô, khựng lại hai giây rồi gật đầu đáp: “Được.”
Tạ Thanh Từ nhấn mở máy ảnh, chủ động nhích về phía anh. Ngăn cách giữa họ là bệ tỳ tay đa năng, khoảng cách không quá gần. Lương Kinh Trạc khẽ nghiêng đầu, tiến vào trong khung hình của cô.
Trước khi nhấn nút chụp, cô hỏi: “Vậy tôi chụp nhé?”
“Ừhm.”
Môi trường không đủ ánh sáng, nút chụp ảnh xoay vòng một hồi, đợi chế độ cảnh đêm tạo ảnh.
Trên thanh trạng thái bỗng hiện lên tin nhắn trong nhóm.
Hai người kia tưởng Tạ Thanh Từ im lặng từ chối yêu cầu của họ, nên tự giác chuyển qua chủ đề tiếp theo.
Đoạn Tư Dư:【Đúng rồi, A Từ, mấy ngày trước Hà Dật qua tặng hoa cho cậu, tụi tớ nói cậu không có ở đây.】
Tạ Thanh Từ chỉ nói tin cô kết hôn với Kha Mông và Đoạn Tư Dư. Bọn họ cũng không biết cô có định nói cho bạn học biết hay không, nên chỉ giúp cô nói rằng Tạ Thanh Từ đã có bạn trai rồi.
Đoạn Tư Dư:【Tiện thể nói với anh ta rằng cậu có bạn trai rồi. Lúc đó anh ta ngạc nhiên lắm, không biết đang ngạc nhiên điều gì nữa.】
Tiên nữ có thể thiếu đàn ông sao?
Tất nhiên là không rồi, có bạn trai thì sao chứ?
Tin nhắn bất ngờ xuất hiện trước mắt khiến Tạ Thanh Từ hơi lúng túng. Quá trình tạo ảnh kết thúc, cô cất điện thoại đi.
Nhưng Lương Kinh Trạc đã đọc được rồi.
“Tạ Thanh Từ.” Giọng nói trầm thấp vang lên từ chỗ ngồi bên cạnh.
Cô quay đầu nhìn sang: “Dạ?”
Lương Kinh Trạc nhìn cô, nghiêm túc đính chính: “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, không phải là người yêu.”
Hai kiểu thân phận này vốn khác biệt về bản chất.
Tạ Thanh Từ: “…… Tôi biết rồi.”
Cô đặt điện thoại xuống, nghiêm túc nói: “Tôi đã nói rồi, nhưng chắc là họ nghĩ tôi không định nói cho người khác biết, nên đã giúp tôi bịa ra cái cớ này.”
“Cái cớ ư?”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
“Không phải, lý do ạ.”
“……”
Lương Kinh Trạc nhìn cô mà không nói gì, bầu không khí chìm vào im lặng trong giây lát. Lục Lệ lén nhìn gương chiếu hậu, hiểu ý nâng vách ngăn lên.
Tạ Thanh Từ trịnh trọng cam đoan: “Tôi sẽ nói rõ ràng.”
Mặc dù giữa bọn họ chỉ là liên hôn lợi ích, nhưng cô cũng hiểu rõ việc giữ gìn mối quan hệ khác giới thuần khiết trong đời sống hôn nhân là sự tôn trọng cơ bản nhất dành cho nhau.
Lương Kinh Trạc “Ừhm” khẽ rồi quay đầu đi, không nói thêm gì nữa.
Lúc Tạ Thanh Từ tưởng rằng chủ đề này kết thúc tại đây, bên cạnh bỗng truyền tới một câu: “Là cậu bạn mua tranh của em hôm đó à?”
Cô hơi ngơ ngác một lúc rồi xâu chuỗi chuyện cũ lại mới liên tưởng được anh đang nói đến Hà Dật.
Cô gật đầu: “Đúng vậy……”
Lương Kinh Trạc gật đầu, chỉ nói: “Được.”
Được?
Được cái gì?
Tạ Thanh Từ nhất thời không hiểu câu này của anh có ý gì: “Thực ra không phải như anh nghĩ đâu, tôi và anh ta không hề thân thiết.”
Lương Kinh Trạc không thích tranh luận quá lâu với người khác về một vấn đề. Anh nghe vậy thì khẽ cau mày, quay đầu nhìn sang: “Em đang nói đỡ cho cậu ta à?”
?
Tạ Thanh Từ chỉ muốn giải thích rõ ràng. Cô nghẹn họng, nhưng cũng cảm nhận được cảm xúc của anh đang thay đổi, chỉ là không biết cảm xúc đột ngột này đến từ đâu.
Cô ngồi ngay ngắn, lên tiếng giải thích: “Không phải, tôi chỉ không muốn anh hiểu lầm.”
Nói xong, cô tạm dừng hai giây, “Anh đã nói chúng ta là vợ chồng, cho nên có vấn đề phải giải thích cho rõ, không thể vô duyên vô cớ hiểu lầm và bị hiểu lầm.”
Ánh mắt cô nhìn sang đầy chân thành và thẳng thắn khiến cổ họng Lương Kinh Trạc như bị thứ gì đó chặn lại. Vài giây sau, anh giãn chân mày ra, khẽ đáp: “Được.”
–
Cuối cùng chiếc xe đến dưới lầu nhà hàng, Lục Lệ đậu xe trong bãi, Tạ Thanh Từ và Lương Kinh Trạc bước xuống xe.
Nhà hàng nhận khách theo chế độ đặt trước nên lượng khách dùng bữa không quá nhiều, lúc đi thang máy lên lầu hầu như không có người đi cùng.
Tạ Thanh Từ đứng tựa vào vách thang máy, ánh mắt lén quan sát bóng dáng trên cửa kim loại phía trước.
Lương Kinh Trạc đứng thẳng tắp phóng khoáng, không nói chuyện cũng không xem điện thoại.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Cô nhớ lại vừa nãy ở trên xe, lúc cô gửi tấm ảnh chụp chung đồng thời tuyên bố tin dữ:【Lương Kinh Trạc đã đọc được tin nhắn các cậu gửi rồi.】
Kha Mông và Đoạn Tư Dư như gặp đại địch,【Anh ấy giận rồi à?】
Cô trả lời:【Không xác định được, dù sao cũng không nói chuyện với tớ nữa.】
Kha Mông bày kế cho cô:【Thế cậu dỗ dành chút đi. Cũng phải thôi, nếu có người đang theo đuổi vợ tớ thì tớ cũng ghen đó. Tiếc rằng tớ không mọc ra được, không thành đàn ông thực thụ được.】
Tạ Thanh Từ: “……”
Nhưng cô thấy ắt hẳn Lương Kinh Trạc sẽ không ghen tuông. Dù vậy cô vẫn tiếp thu lời đề nghị này. Chỉ là, phải dỗ dành thế nào đây? Khoản này cô đâu có rành.
【Làm nũng đi, gọi chồng ơi, giọng ngọt ngào vào, nói cậu yêu anh ấy nhất.】Đại sư Kha nói như vậy đấy.
“……”
Bọn họ toàn đưa ra đề nghị vớ vẩn gì vậy?
Tai Tạ Thanh Từ nóng bừng, quyết định tự mình nghĩ cách.
Buồng thang máy chậm rãi đi lên, số tầng hiển thị không ngừng nhảy vọt, cô gọi tên anh: “Lương Kinh Trạc.”
Người bên cạnh quay đầu nhìn sang, biểu cảm trông có vẻ không quá tồi tệ, hỏi cô: “Sao vậy?”
Nghĩ đến lời mình sắp sửa nói ra, mặt Tạ Thanh Từ không khỏi nóng bừng: “Thực ra, anh là người khác giới đẹp trai nhất mà tôi từng gặp đấy.”
Lời khen ngợi đột ngột khiến Lương Kinh Trạc sững sờ, anh nhìn chằm chằm vào mặt cô bằng ánh mắt khó hiểu và đầy ý dò hỏi.
Tạ Thanh Từ bị nhìn đến mức da đầu tê dại, cố tỏ ra bình tĩnh nói tiếp: “Tôi rất thích phong cách của anh.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Buổi sáng chú Chung hỏi cô, Lương Kinh Trạc có phải là kiểu người mà cô thích không, cô đã không trả lời ngay.
Bầu không khí im lặng một lúc lâu, Lương Kinh Trạc mở miệng nói: “Đây là lý do em kết hôn với tôi sao?”
Tạ Thanh Từ chớp mắt: “Đúng vậy.”
Những lúc thế này, nói rằng bị sức hút nhân cách của anh hấp dẫn mới giống lời nịnh hót hơn chứ nhỉ?
Dứt lời, khuôn mặt lạnh lùng của người trước mặt xuất hiện vết nứt, anh khẽ cười thành tiếng.
Tiếp đó, anh dứt khoát đổi chủ đề: “Em có yêu cầu gì về cơ sở hạ tầng phần cứng và phần mềm của khách sạn không?”
Chủ đề chuyển quá nhanh, Tạ Thanh Từ không phản ứng kịp: “Khách sạn ạ?”
Anh nhìn cô, gật đầu đáp: “Đêm nay chúng ta không về dinh thự nhà họ Lương.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Tạ Thanh Từ vừa định hỏi tại sao.
Người bên cạnh đã mở miệng, giọng nói trầm ấm mạnh mẽ: “Đêm nay chúng ta thuê phòng, ở bên ngoài.”