Chương 17: Cảm giác mềm mại và ấm áp

Gió chiều muộn ở Kinh Triệu khi vào Thu mang theo chút se lạnh, gió lạnh luồn qua từng sợi len của chiếc áo khoác, chỉ cần đi một vòng ngoài trời là nhiệt độ cơ thể như tan biến hết sạch, Tạ Thanh Từ đi tắm nước nóng để làm ấm cơ thể.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Lúc từ phòng tắm bước ra, cô nhìn thấy bộ đồ ngủ trong giỏ đựng quần áo, chất liệu lụa màu vàng sâm banh rất sang trọng, thậm chí ngay cả vấn đề nội y khiến cô lúng túng lần trước cũng đã được giải quyết.

Quần áo hoàn toàn mới đã được giặt sạch, mang theo mùi hương của nước xả vải quen thuộc. Giờ đây cô đã chắc chắn được rằng, mùi hương trên người Lương Kinh Trạc không phải là nước hoa cũng chẳng phải hương thơm tủ đồ, mà đơn thuần là mùi nước giặt quần áo mà anh thường dùng.

Vừa nãy ở trên xe, anh hỏi cô có muốn đến ngõ Phúc Thuận ở hay không, cô nhớ tới hôm đó lúc anh đặt vé máy bay còn đặc biệt hỏi thời gian của cô.

Cô nghĩ lần đầu tiên tới Hồng Kông, tới nhà anh thì không thể đến quá muộn được, nên đã chọn chuyến hành trình sớm nhất trong ngày mà không hề cân nhắc đến vấn đề thời gian di chuyển trên đường.

Hơn nữa lại gần kỳ nghỉ lễ ngắn ngày, tình trạng giao thông ở Kinh Triệu sẽ chỉ tệ thêm chứ không thể khá hơn.

Cô muốn nói rồi lại thôi mấy lần, cuối cùng vẫn trả lời: “Được ạ.”

Chú Chung vui vẻ nói: “Được lắm!”

Sau khi đưa họ về ngõ Phúc Thuận, chú ấy lại đích thân tới nhà cũ họ Tạ để lấy hành lý cho cô.

Khí hậu ở Hồng Kông nóng hơn Kinh Triệu một chút, hành lý của cô thực ra không có bao nhiêu, đa số là mấy bộ váy áo mỏng phù hợp với khí hậu.

Cô lau khô nước trên đuôi tóc, nhìn qua bồn rửa mặt trước mặt, các vật dụng hằng ngày được sắp xếp gọn gàng cũng đều là đồ mới, bàn chải đánh răng chưa bóc niêm phong, máy sấy tóc vẫn còn đặt trong hộp…… được chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

Sấy khô tóc rồi bước ra khỏi phòng rửa mặt, cảm giác mệt mỏi sau một ngày đi dạo phố cùng bà cụ cuối cùng cũng ập đến, Tạ Thanh Từ đi thẳng tới bên giường rồi nằm xuống.

Giường đệm mềm mại, cũng là mùi của loại nước giặt mới, bây giờ cô thậm chí còn nghi ngờ không biết căn phòng dành cho khách này có phải mới được sửa sang lại không.

Lúc nãy khi đi vào, ngay cả sàn nhà trông cũng mới tinh, đèn và tủ cũng vậy.

Tất nhiên, đối với nơi này mà nói, bản thân cô cũng là người mới.

Nhận thức được điểm này, cô không nhịn được mà bật cười, bỗng nhiên nảy sinh thêm một chút cảm giác đồng cảm với những đồ vật vừa mới được mua về.

Cầm điện thoại lên, tìm một bộ phim để giết thời gian, chú Chung vẫn chưa mang hành lý qua cho cô, các sản phẩm dưỡng da của cô đều ở trong vali, phải dưỡng da xong mới đi ngủ được.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Ngay lúc mí mắt cô càng lúc càng nặng nề, sắp sửa từ bỏ sự chấp niệm với việc dưỡng da để quyết định đi ngủ luôn thì tiếng gõ cửa vang lên.

Tiếng gõ vào cánh cửa rất nhẹ nhưng lại vô cùng rõ ràng lọt vào tai, cơn buồn ngủ đang mơ màng lập tức tan biến không còn dấu vết.

Cô đột nhiên mở mắt, điện thoại trong tay suýt chút nữa là đập thẳng vào mặt, sau khi cầm chắc lại, cô bò dậy từ trên giường, trả lời: “Tới đây ạ.” rồi chạy đi mở cửa.

“Làm phiền chú……” quá.

Lời chưa nói hết, khi cánh cửa mở ra, người đứng bên ngoài cửa đã xuất hiện trọn vẹn trong mắt cô.

Chú Chung vừa lấy hành lý về đã gọi điện thoại cho Lương Kinh Trạc, bảo anh mang hành lý qua cho Tạ Thanh Từ.

Lúc đó anh đang mở một cuộc họp trực tuyến tạm thời, tâm trí anh hơi khựng lại, hỏi: “Dì Ôn đâu?”

Chú Chung đáp: “Ngủ rồi.”

Ngủ rồi?

Anh nhìn thời gian, lúc này mới mấy giờ chứ?

Nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của chú Chung, anh bất lực day day chân mày: “Chú có thể tìm lý do nào có chút kỹ xảo hơn được không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi truyền tới một tiếng lí nhí: “Cậu nhìn ra rồi à?”

Anh đáp: “Nếu không thì sao?”

Anh ngốc chắc?

Chú Chung ở đầu dây bên kia khẽ ho hai tiếng đầy lúng túng: “Đó chẳng phải là vì thấy cậu và cô Thanh Từ vẫn còn khách sáo bỡ ngỡ, nên giờ tôi mới giúp hai người thúc đẩy một chút sao?”

Ngày mai đi Hồng Kông, ngày mốt là đi đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng kết tóc se tơ mà vẫn còn xa cách như vậy.

Anh khẽ nhướng mày: “Vậy là tôi nên cảm ơn chú phải không?”

Chú Chung cười khẽ: “Thế thì không cần, tóm lại cậu nói xem cậu có đưa hay không nào! Hình như tôi vừa nghe cô Thanh Từ nói là đang đợi dùng thứ gì đó trong hành lý đấy.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Anh nhìn qua màn hình máy tính nơi cuộc họp vẫn đang tiếp diễn, phía bên anh đã tắt tiếng.

Anh gửi tin nhắn cho Lục Lệ, bảo anh ấy chủ trì thay mình rồi thoát khỏi chương trình cuộc họp: “Biết rồi, tôi xuống ngay đây.”

……

Tạ Thanh Từ vốn tưởng người tới là chú Chung hoặc là dì Ôn, không ngờ lại là Lương Kinh Trạc.

Nửa câu nói còn lại của cô nghẹn lại trên môi.

Anh vẫn còn mặc sơ mi, quần tây cùng áo gile comple, chiếc cà vạt màu đỏ thẫm vẫn được thắt ngay ngắn dưới cổ áo.

Thấy cô mở cửa, anh nghiêng đầu nhìn qua, tầm mắt dừng lại trên bộ đồ ngủ của cô một giây rồi mới nhìn về phía cô: “Hành lý của em.”

Vừa nói anh vừa đẩy chiếc vali bên cạnh tới phía trước một chút, sau đó lại đưa một ly sữa tươi đang cầm bên tay phải qua: “Còn có sữa nữa.”

Tạ Thanh Từ không có thói quen uống sữa trước khi ngủ, nhưng cô vẫn đưa tay nhận lấy và giữ lấy tay cầm của vali, nói: “Cảm ơn anh.”

Lương Kinh Trạc liếc nhìn khuôn mặt đã tẩy sạch lớp trang điểm của cô, nghe thấy tiếng lời thoại truyền ra từ điện thoại trong tay cô.

Rủ mắt nhìn xuống, phát hiện cô đang xem phim: “Trong phòng có máy chiếu, đừng xem bằng điện thoại, hại mắt.”

Tạ Thanh Từ mấp mím môi, cô vốn dĩ chỉ muốn giết thời gian, bình thường cô cũng không dùng điện thoại để xem phim.

Nhưng cảm thấy hình như cũng không cần thiết phải giải thích nhiều như vậy.

Cuối cùng cô cũng chỉ trả lời: “Vâng ạ.”

Ngay lúc cô tưởng cuộc trò chuyện nên kết thúc tại đây thì người đứng ở cửa lại không có ý định rời đi, mà hỏi cô: “Có biết dùng không?”

Cô hỏi: “Cái gì ạ?”

“Máy chiếu.”

“Ừhm……” Cô quả thực chưa từng mân mê những thứ này: “Không biết ạ, nhưng……”

Cô đã chuẩn bị đi ngủ rồi.

Lời chưa nói hết, đã bị sự “nhiệt tình” cắt ngang: “Để tôi giúp em.”

Hả?

Cái gì cơ?

Cô và Lương Kinh Trạc lặng lẽ nhìn nhau một lát, cuối cùng cô cũng không từ chối ý tốt này, nhường lối đi ở cửa: “Ừhm…… vâng, cảm ơn anh.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Lúc bước vào cửa phòng, bước chân của Lương Kinh Trạc hơi khựng lại giống như đang cân nhắc điều gì đó, ba giây sau anh mới tiếp tục bước vào.

Tạ Thanh Từ đẩy vali và đi theo vào trong.

Máy chiếu đặt ở phòng khách, nhưng có lẽ cân nhắc phòng khách bên này sẽ không có nhu cầu tiếp khách nên đã cải tạo thành một không gian nghỉ ngơi.

Máy chiếu được lắp phía trên giường tatami bên cửa sổ, nội thất màu kem nhạt trông rất ấm cúng.

Thực ra những gì chú Chung nói không hoàn toàn đầy đủ.

Nơi này thực chất là được cải tạo thành phòng trẻ em.

Do đích thân bà cụ Trang thu xếp.

Ngày hôm đó sau khi đưa Tạ Thanh Từ về, hôm sau bà cụ Trang đã tới đây. Bà cụ giống như đi thị sát mà xem xét toàn bộ khuôn viên từ trước ra sau, từ trên xuống dưới một lượt.

Cuối cùng phát biểu chỉ đạo, nói với Lương Kinh Trạc: “Chỗ này còn thiếu một phòng cho em bé, sau này cháu và Tiểu Từ có con thì sẽ không đủ chỗ ở đâu.”

Lúc đó Lương Kinh Trạc hơi sững sờ, đáp lại: “Hiện tại vẫn chưa nghĩ đến vấn đề này ạ.”

Họ chỉ mới gặp nhau có vài lần, việc nhanh chóng làm đăng ký kết hôn đã là chuyện không bình thường rồi, bây giờ mà nói đến vấn đề con cái thì thực sự còn quá sớm.

Chưa bàn đến việc hiện tại Tạ Thanh Từ vẫn còn đang đi học, việc cô có ý định sinh con hay không lại là chuyện khác.

Việc cùng nhau tạo nên một sinh mệnh mới cần phải tôn trọng ý muốn của cả hai bên.

Bà cụ lại chẳng hề quan tâm đến thời hạn, chỉ lạnh nhạt nói: “Lỡ như sau này có thì sao.”

Tuy tuổi của bà cụ đã cao nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ trung lắm, bà cụ biết giới trẻ bây giờ đang thịnh hành lối sống không con cái. Bà cụ không cưỡng ép, chỉ nghĩ là cứ trang hoàng cho thật đẹp đẽ, biết đâu sau này nhìn lại họ lại muốn có thì sao?

Thế là nói là làm, ngay trong ngày hôm đó bà cụ đã mời một đội ngũ đến để dọn dẹp và sắp xếp lại căn phòng.

Ban đầu đồ nội thất định chọn theo phong cách trẻ thơ, nhưng ngay lập tức đã bị Lương Kinh Trạc ngăn lại bằng một câu: “Nếu bà mà làm thế này, sau này cháu sẽ ở khách sạn, còn căn nhà này cháu sẽ bán luôn.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Cuối cùng căn phòng vẫn được trang trí theo phong cách bình thường, chỉ có điều trông nó ấm cúng hơn phòng ngủ chính mà anh vẫn ở hằng ngày.

Chú Chung biết rõ điều đó, nhưng có lẽ vì lo lắng Tạ Thanh Từ sẽ bị dọa sợ nên đã đổi sang gọi đó là phòng dành cho khách.

Nhưng cũng may là trông nó không quá lộ liễu, sẽ không gây ra sự nghi ngờ.

Bộ phim Tạ Thanh Từ đang xem là《About Time》, bộ phim này cô đã xem đi xem lại vài lần và thường lôi ra xem lại lúc buồn chán.

Lương Kinh Trạc giúp cô điều chỉnh xong máy chiếu, sau khi xác định hình ảnh và âm thanh đều không có vấn đề gì, anh đưa điều khiển cho cô: “Xong rồi.”

Tạ Thanh Từ nhận lấy điều khiển, nhìn lướt qua bộ phim đang tiếp tục phát trên bức tường trắng phía trước: “Hay là—— Anh xem cùng tôi nhé?”

Anh đã giúp cô nên cô mời theo phép lịch sự, coi như là có qua có lại. Cô nghĩ chắc anh sẽ từ chối thôi, vì cô không nghĩ anh lại muốn xem loại phim tình cảm như thế này.

Nằm ngoài dự tính, Lương Kinh Trạc nhìn cô rồi đáp: “Được.”

Hả?

Sao anh lại không hành động theo lẽ thường thế này?

Không ngờ bộ phim đầu tiên họ xem cùng nhau lại diễn ra trong hoàn cảnh như thế.

Tạ Thanh Từ cảm thấy dù là ngồi bên bàn hay ngồi trên thảm tatami đều không phải là một lựa chọn tốt.

Bầu không khí giữa họ lúc này, nếu ngồi trên ghế thì giống như quần chúng đang dự thính tại tòa án, còn ngồi trên thảm tatami thì lại càng kỳ quái hơn, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh nhưng lại ở trong một khu vực thư giãn giải trí.

Thế là cô lấy một tấm thảm lót xuống sàn nhà trước thảm tatami, quyết định mình sẽ ngồi đây rồi bảo anh——

“Anh ngồi ghế đi.”

Ngồi riêng ra một chút sẽ tốt hơn, không đến mức quá gượng gạo.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Lương Kinh Trạc nhìn tấm thảm trải ra bên cạnh cô, khựng lại một lát rồi bước chân đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô: “Tôi cũng ngồi đây.”

Tấm thảm trải ra có diện tích vẫn rất lớn, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy ngay khi anh vừa ngồi xuống, không gian như bị thu hẹp lại.

Tạ Thanh Từ tựa lưng vào đệm tatami phía sau, cô rướn thẳng người lên, cả người căng cứng trong thoáng chốc.

Lúc nãy cô buồn ngủ nên đã phát hết nửa đầu bộ phim, cô cầm điều khiển hỏi anh: “Anh đã xem bộ phim này chưa?”

Lương Kinh Trạc nhìn nhân vật chính được chiếu trên tường, đáp lại: “Chưa xem.”

“Vậy chúng ta xem lại từ đầu nhé?”

“Được.”

Tạ Thanh Từ kéo thanh tiến trình về điểm bắt đầu để phát lại từ đầu.

Cô đã xem rất nhiều lần, nhiều câu thoại kinh điển cô đều đã thuộc lòng, thế nên cô xem không được tập trung cho lắm. Cô cũng không biết Lương Kinh Trạc có chú tâm xem được hay không, nhưng thấy anh từ đầu đến cuối vẫn luôn im lặng.

Lương Kinh Trạc thực ra rất ít khi xem phim, phim Mỹ anh cũng đa số xem các loại phim về cốt truyện, loại phim tình cảm như thế này quả thực là anh chưa bao giờ xem qua, nhưng anh xem cũng khá là nghiêm túc.

Mãi cho đến đoạn giữa phim phát đến cảnh thân mật của nam nữ chính, quần áo bừa bãi, chăn gối lộn xộn, anh chợt sững người.

Đang lúc cân nhắc xem nên coi như không có chuyện gì mà xem tiếp, hay là dời tầm mắt đi thì bỗng nhiên trên vai anh truyền đến sức nặng của một cái đầu đang từ từ tựa xuống.

Sống lưng vốn đã cứng nhắc của anh trong phút chốc lại càng thêm hóa đá, từng đợt hương thơm thanh nhã thoang thoảng từ bên cạnh lan tỏa đến, xâm nhập vào khứu giác.

Anh hơi khựng lại rồi quay đầu nhìn sang.

Trong phòng khách chỉ có những ánh sáng thay đổi khi máy chiếu phát phim, những màu sắc nhảy nhót lốm đốm chiếu trên gương mặt của người đang tựa trên vai anh.

Hàng mi dài rủ xuống, phủ trên mí mắt dưới, hơi thở bình ổn, cô đã ngủ thiếp đi rồi.

Khoảng cách giữa họ không tính là quá gần, cái đầu nghiêng qua của cô chỉ có thể tựa nhẹ vào vai anh, chỉ cần hơi lắc lư một chút là sẽ ngã xuống ngay.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Anh chậm rãi dịch chuyển vị trí một chút, muốn để cô có thể tựa được vững vàng hơn. Nhưng người đã ngủ say thì không có bất kỳ điểm tựa lực nào, ngay khi anh vừa nhích người một cái, đầu cô đã sắp sửa gục xuống.

Anh nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ lấy cằm cô.

Phần đệm thịt của ngón tay cái vô tình lướt qua làn môi cô, cảm giác mềm mại và ấm áp.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Anh đột nhiên ngẩn ra rồi nghiêng đầu nhìn sang, tầm mắt lại khựng lại một. Do tư thế tựa vào của cô mà bộ đồ ngủ vốn đã rộng rãi bị ép gập lại một mảng, bên dưới một góc cổ áo, làn da trắng nõn không tì vết lọt vào tầm mắt anh, đường cong tuyệt đẹp kéo dài xuống dưới.

Ánh mắt giống như bị thiêu đốt, anh lập tức quay đầu trở lại.

Để lại một bình luận