Chương 24: “Đeo bao vào nhé.”
Buổi chiều, Lương Kinh Trạc Tạ nhắn tin hỏi Thanh Từ bữa tối muốn ăn gì.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lúc đó cô đang nằm trên giường, nghe Kha Mông và Đoạn Tư Dư đấu khẩu trong nhóm chat.
Nhìn thấy tin nhắn hiện lên, cô hơi khựng lại, tưởng anh hỏi bữa tối ở dinh thự nhà họ Lương nên phản hồi:【Dì A Lệ nói bữa tối ăn món Trung ạ.】
Sau khi uống xong trà sáng, Trang Thư Doanh cho cô xem thực đơn bữa ăn hàng ngày trong mấy ngày cô ở Hong Kong mà bà ấy đã cẩn thận chuẩn bị. Vì trước đó không biết cô không ăn gừng, nên hỏi lại xem cô có kiêng kỵ món gì nữa không.
Tạ Thanh Từ không thích làm phiền người khác, hơn nữa cô không hề kén ăn nên nói thực đơn rất ngon, không cần sửa lại.
Khung trò chuyện im lặng trong chốc lát rồi anh nhắn lại:【Chúng ta ra ngoài ăn.】
Cô còn chưa kịp phản hồi, anh lại nhắn:【Chỉ có chúng ta thôi.】
Giống như sợ mình không nhấn mạnh thì cô sẽ dẫn thêm người vậy.
Đầu ngón tay Tạ Thanh Từ gõ lên bàn phím, cô nghĩ ngợi một lát.
Ngày đầu kết hôn, hình như cùng nhau ra ngoài ăn một bữa cơm rất đỗi bình thường, thế là cô đáp lại:【Vâng, vậy để tôi nói với dì Trang.】
Lương Kinh Trạc trả lời:【Ừhm.】Rồi không nhắn thêm gì nữa.
Kha Mông và Đoạn Tư Dư vẫn đang nói liên hồi ở đầu dây bên kia.
Chuyện không thể thảo luận ra kết quả tối hôm qua, hôm nay sau khi chúc Tạ Thanh Từ tân hôn vui vẻ thì bọn họ đã nhắc lại chuyện đó.
Tạ Thanh Từ không có cách nào lơ đi được, dù sao cũng phải đáp lại lời chúc mừng:【Cảm ơn nhé!】
Thế là từ đó lại bị lôi lên, kéo vào cuộc gọi nhóm.
Kha Mông nói mình và Đoạn Tư Dư đã chơi lớn bằng cách cá cược bữa sáng của một học kỳ, nhất định phải biết kết quả. Bảo cô tìm cơ hội thám thính tình hình.
Ừhm…… Tình hình về việc người chồng hợp pháp vừa mới đăng ký kết hôn với cô hôm nay có xem phim kia hay không.
Tạ Thanh Từ nhớ tới tối hôm qua, anh nói anh không xem loại không hợp pháp và không hợp quy tắc đó.
Thế là cô chuyển lại nguyên văn lời nói: “Anh ấy nói anh ấy không xem thể loại phim không hợp pháp và không hợp quy tắc.”
Câu này vừa được thốt ra, bên kia đầu dây chìm vào im lặng khoảng nửa phút.
Đoạn Tư Dư: “Thứ này còn có loại hợp pháp, hợp quy tắc nữa sao? Xem ở đâu, gửi link cho tớ để tớ đi chiêm ngưỡng.”
Tạ Thanh Từ: “…… Không phải, anh ấy nói là phim nghệ thuật và phim luân lý.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Quả thật đôi lúc, loại phim này sẽ có ống kính biểu đạt táo bạo, lộ liễu hơn phim thông thường. Nhưng cốt lõi lại không hề có sắc/dục, chủ yếu là biểu đạt nghệ thuật.
Cô đáp xong, trong nhóm lại chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Kha Mông chịu không nổi nữa, phẫn nộ nói: “Tớ không tin! Làm gì có người đàn ông nào không xem phim đó chứ?!! Dù trái đất có nổ tung, bọn họ cũng sẽ xem thôi!!”
Đoạn Tư Dư lên tiếng an ủi: “Relax, vốn dĩ chồng của A Từ không giống đàn ông bình thường, do đó có thể chấp nhận được.”
Cứ dựa vào việc anh có khuôn mặt không hề tầm thường mà suốt hai mươi tám năm không có một scandal nào. Tin tức duy nhất còn kéo cả tòa báo bị kiện tới mức đóng cửa, quả thực không có gì là không thể tin.
Kha Mông im lặng vài giây, vừa bất lực vừa phẫn nộ nói: “Tốt nhất là cả đời này anh ấy không dính dáng tới phim/heo.”
Đoạn Tư Dư phủ định khả năng này: “E là không thể.”
Bốn chữ đơn giản, thoáng chốc hai người đã ‘get’ được hàm ý trong đó rồi cùng nhau cười mờ ám.
Tạ Thanh Từ nghe giọng điệu này là biết hai người không nghĩ đến chuyện gì tốt đẹp, quyết định không tham gia nữa. Bài học tối hôm qua đã đủ cay đắng rồi, cô định cúp điện thoại: “Tớ thoát đây, hai cậu cứ từ từ mà tán gẫu.”
Cô vừa nói xong, đã bị Kha Mông gọi lại: “Đừng mà, tán gẫu thêm lát nữa đi. Chẳng phải hôm nay hai người vừa đăng ký kết hôn sao? Đêm tân hôn, anh ấy không hẹn cậu ra ngoài để cùng trải qua một đêm tươi đẹp à?”
Tạ Thanh Từ dừng động tác định nhấn phím ngắt cuộc gọi nhóm lại, thành thật đáp: “Anh ấy nói tối nay chúng tớ cùng ra ngoài ăn tối.”
Chắc cũng được tính nhỉ.
Kha Mông cất giọng ngân nga trầm bổng “Ừhm~”: “Ý tớ là—— một đêm tươi đẹp cơ.”
Cô ấy cố ý ngắt câu ở giữa lại còn nhấn mạnh âm điệu, để biểu đạt sự không tầm thường của ‘đêm tươi đẹp’ này.
Tạ Thanh Từ ngơ ngác một hồi mới chậm chạp nhận ra cô ấy đang có ý gì, từ cổ đến gò má cô đều đỏ bừng bừng: “Ừhm…… không có.”
Chắc giữa họ sẽ không có chuyện đó đâu.
Kha Mông thất vọng tràn trề, giọng điệu hùng hổ chiến đấu ở giây trước chợt ỉu xìu: “Thôi được rồi, vậy thì chỉ có thể chúc hai người ăn một bữa ngon miệng.”
Đúng là một lời chúc vô vị.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Tạ Thanh Từ bật cười rồi liếc nhìn đồng hồ. Cô không biết Lương Kinh Trạc mấy giờ tan làm, nhưng cô phải đi nói với dì A Lệ và dì Trang rằng buổi tối họ không ăn ở nhà.
“Thôi không tán gẫu nữa, đợi tớ về trường rồi nói sau.”
Ngày mai là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, Kha Mông và Đoạn Tư Dư dự định đi du lịch vòng quanh Tân Cương. Tối nay sẽ xuất phát mà hành lý vẫn chưa thu dọn xong, thế nên họ cũng chào tạm biệt cô để đi dọn đồ.
Lúc cô từ trên lầu đi xuống, Trang Thư Doanh ngủ trưa vẫn chưa dậy. Dì A Lệ đang tưới hoa trong vườn, Tạ Thanh Từ nói với dì ấy chuyện tối nay cô không ăn cơm nhà.
Dì A Lệ cầm vòi nước, cười nói: “Cháu đi tận hưởng thế giới hai người với Kinh Trạc sao?”
Cụm từ “Thế giới hai người” hơi mờ ám, Tạ Thanh Từ đáp: “Vâng, tụi cháu cùng đi ăn cơm thôi ạ.”
Dì A Lệ lộ vẻ mặt như đã thấu hiểu huyền cơ, nhìn thấu nhưng không vạch trần: “Được, dì biết rồi.”
Hai má Tạ Thanh Từ không hiểu sao lại nóng bừng khi bị nhìn như vậy, bèn xoay người đi lên lầu.
–
Họp xong cuộc họp trước kỳ nghỉ, Lương Kinh Trạc lại ký vài bản văn kiện là xong việc. Anh giơ cổ tay lên xem giờ, quyết định đi sớm một chút, tình hình giao thông ở Hong Kong chẳng khá hơn Kinh Triệu là bao.
Anh vừa đứng dậy đi tới giá treo quần áo lấy áo khoác, cửa văn phòng mở ra mà không hề có tiếng gõ cửa trước. Anh vô thức nhíu mày rồi ngẩng đầu nhìn qua.
Đặng Bá An cầm một tập văn kiện đẩy cửa đi vào, liếc nhìn chiếc áo trên tay anh: “Chà! Sếp Lương vốn lấy công việc làm trọng hôm nay định về sớm sao?”
Mọi khi tầm này làm sao nhìn thấy anh chuẩn bị mặc áo khoác rời đi chứ?
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Một kẻ mà rạng sáng cũng có khả năng thấy mặt ở văn phòng Tổng giám đốc, ấy thế mà hôm nay chưa tới giờ tan làm đã muốn rời đi, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Lương Kinh Trạc nhìn tập văn kiện trên tay cậu ta, đặt áo khoác xuống: “Chuyện gì thế?”
Đặng Bá An đưa tập văn kiện qua, vào thẳng vấn đề chính: “Báo cáo thu nhập quý trước của Danh Ninh, cậu xem qua đi.”
Danh Ninh là một sản nghiệp lâu đời dưới trướng Lương Thị, cũng là một trong những doanh nghiệp đầu tiên tiến hành cải tổ sau khi Lương Kinh Trạc vào Lương Thị vài năm trước.
Lúc trước, đây cũng là doanh nghiệp phản đối có tiếng nói nhất trong số các sản nghiệp lâu đời tiến hành cải tổ. Dựa vào việc có thâm niên nên không thực hiện các nghị quyết của tổng bộ, tổ chức phong trào bãi công rầm rộ.
Toàn bộ hội đồng quản trị cũng tốn không ít công sức mới dẹp yên được chuyện này. Những năm gần đây thu nhập dần tăng trưởng ổn định, nhưng vẫn là đối tượng cần quan tâm trọng điểm.
Lương Kinh Trạc nhận lấy tập văn kiện, ngồi lại trước bàn làm việc, đọc kỹ chi tiết văn kiện từ đầu tới cuối rồi cầm bút ký tên ở cuối trang.
Đặng Bá An vừa liếc mắt đã nhìn thấy chiếc nhẫn đeo trên bàn tay đang đặt trên văn kiện của anh, giống như phát hiện ra đại lục mới, vô cùng kinh ngạc nói: “Chói mù mắt tôi rồi!”
Đặng Bá An và Lương Kinh Trạc là bạn cùng lớp từ hồi cấp hai. Cũng xem như là người chứng kiến suốt lộ trình cuộc đời hai mươi tám năm đơn điệu khô khan này của anh. Đừng nói là bạn gái, ngay cả cấp dưới hay đối tác nữ giới bên cạnh anh cũng hiếm thấy.
Biết anh sắp liên hôn, mới đầu Đặng Bá An còn đổ mồ hôi hột thay cho người vợ chưa cưới này của anh. Kẻ đứng đầu thiên hạ lấy công việc làm trọng, kết hôn rồi chẳng phải ngày nào cũng cãi nhau sao?
Nói tóm lại, cậu ta không ngờ sẽ có ngày nhìn thấy anh tự nguyện đeo nhẫn cưới đi làm.
Theo sự hiểu biết của cậu ta, khả năng cao anh sẽ trịnh trọng nói: “Hôn nhân là hành vi tự ràng buộc cá nhân của cả hai vợ chồng, nếu đeo một chiếc nhẫn có thể tạo ra hiệu quả thực chất thì còn cần luật hôn nhân làm gì?”
Lạnh lùng tuyệt tình lại công tư phân minh.
Lương Kinh Trạc để ngoài tai lời nói ẩn chứa ý trêu chọc này, ký tên xong thì đặt bút xuống, trả văn kiện lại: “Cậu đi được rồi đấy, còn nữa, lần sau nhớ gõ cửa.”
Đặng Bá An nhận lấy tập văn kiện, nhưng không có ý định rời đi mà nghiêng người ngồi lên bàn làm việc: “Văn phòng cậu có giấu phụ nữ đâu mà tôi phải gõ cửa?”
Nói xong, cậu ta nhìn đồng hồ đeo tay, hiểu ngay nguyên do anh về sớm lần này: “Tôi nhớ ra rồi, hôm nay cậu kết hôn, đang vội đi hẹn hò sao?”
Lương Kinh Trạc nhíu mày nhìn cái mông đang ngồi trước mắt mình, đứng dậy mặc áo khoác, cúi người nhấn nút gọi lễ tân: “Gọi lao công tới, bàn làm việc của tôi cần phải khử trùng.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Đặng Bá An “Này này này!” mấy tiếng liên tiếp: “Chiều nay tôi đi gặp khách hàng, vừa mới thay bộ mới này đấy nhé? Cậu không biết tôn trọng người ta hả?”
Lương Kinh Trạc cài khuy áo vest, hờ hững lườm cậu ta: “Cậu ngồi lên bàn làm việc của người khác là tôn trọng người ta sao?”
“Được được được.” Đặng Bá An không muốn tính toán với anh. Trước lúc rời đi cậu ta còn vỗ vai anh, ẩn ý nói: “Hẹn hò đêm tân hôn, đeo bao vào nhé, chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng đấy, chú ý chút!”
Nói xong, cậu ta còn trịnh trọng gật đầu rồi cầm văn kiện đi mất.
Đúng lúc lao công cầm dụng cụ khử trùng đi vào, chợt cảm thấy lo lắng khi vô tình nghe được chuyện bí mật gì đó nên tiến thoái lưỡng nan đứng sững tại chỗ, lén nhìn Lương Kinh Trạc đang đứng sau bàn làm việc.
Trái lại anh không hề ngạc nhiên, vẻ mặt hơi lơ đãng như đang suy nghĩ điều gì đó. Lát sau anh ra hiệu cho người đó tiếp tục rồi cũng cất bước ra khỏi văn phòng.
–
Gần năm giờ, Tạ Thanh Từ nhận được tin nhắn của Lương Kinh Trạc nói anh sắp về tới dinh thự nhà họ Lương.
Cô vừa thay quần áo xong, tiện thể trang điểm nhẹ, phản hồi:【Vâng.】Rồi bỏ điện thoại vào túi xách, bước ra khỏi phòng.
Lúc xuống lầu, bỗng nhiên có một con chó lớn màu trắng vồ tới làm bước chân của cô hơi sững lại.
Dì A Lệ đuổi theo từ phía sau: “Đa Tử! Đụng đổ bình hoa là bà chủ đánh mông con đấy!”
Đa Tử thè lưỡi thở hồng hộc, điên cuồng vẫy đuôi rồi đi vòng quanh Tạ Thanh Từ, hít hít ngửi ngửi.
Dì A Lệ rẽ qua cột hành lang, nhìn thấy Tạ Thanh Từ nên vội đi tới véo tai Đa Tử: “Đa Tử, đừng làm cô Thanh Từ sợ.”
Nói xong, dì ấy ngẩng đầu lên hỏi cô: “Cô Thanh Từ, cháu có sợ chó không?”
Dì A Lệ nắm hai tai của Đa Tử trong tay, trông như bím tóc bị buộc chặt. Đôi mắt kéo dài ra sau đầu, nó nhe răng cười, không động đậy được.
Tạ Thanh Từ lắc đầu, cười đáp: “Không sao đâu ạ, dì thả nó xuống đi.”
Đa Tử giống như nghe hiểu lời chỉ thị, cơ thể vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp, hưng phấn cọ qua cọ lại bên chân Tạ Thanh Từ.
Cô cúi đầu nhìn con chó dưới chân: “Hình như hôm qua cháu không nhìn thấy nó.”
Dì A Lệ cười đáp: “Đúng vậy, mấy hôm trước bà chủ tống nó vào trại huấn luyện để giảm cân. Nó ham ăn quá, ở nhà quản không nổi, đành phải gửi đi rèn luyện.”
Không chỉ vậy, nó còn đi khắp nơi yêu đương nữa!
Trang Thư Doanh thực sự chịu không nổi dáng vẻ vừa ham ăn vừa si tình của nó. Dứt khoát đăng ký cho nó ở trại huấn luyện giảm cân khép kín trong vòng một tháng.
Lần này về, đúng là đã gầy đi không ít.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Đa Tử như thể bất mãn vì người khác nói xấu mình, hướng về phía dì A Lệ sủa ầm lên.
Tạ Thanh Từ cúi người xoa đầu nó, chào hỏi: “Chào em nhé, Đa Tử.”
Chú chó vui vẻ hếch mũi cọ vào lòng bàn tay cô, đúng lúc này điện thoại trong túi vang lên.
Lương Kinh Trạc gọi tới.
Cô nhấn phím nghe, áp điện thoại lên tai.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
“Tạ Thanh Từ.”
“Tôi tới rồi.”