Chương 20: Kế hoạch sinh con thứ hai

Khi Lương Kinh Trạc xuống lầu, Trang Thư Doanh đang loay hoay bày biện buổi trà chiều trong vườn, bà ấy nói lát nữa còn có người thân và bạn bè đến.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Nhìn thấy Lương Kinh Trạc đi ra, bà ngó đầu nhìn qua rồi hỏi: “Tiểu Từ đâu rồi?”

Lương Kinh Trạc liếc nhìn qua những người giúp việc đang bận rộn dọn chén trà và bánh ngọt, anh đáp: “Dạ ở trên lầu, đang sắp xếp hành lý.”

Trang Thư Doanh “Ồ” khẽ rồi liếc nhìn anh: “Sao thế, con định ra ngoài à?”

Anh chỉnh lại khuy măng sét ở tay áo, gật đầu nói: “Con tới công ty có việc gấp.”

Trang Thư Doanh nhíu mày không hài lòng: “Hôm nay Tiểu Từ mới đến đây ngày đầu mà con đã bỏ con bé lại một mình, như thế là không tốt, không thể giải quyết trực tuyến sao?”

Như thường lệ thì Lương Kinh Trạc sẽ trả lời: “Con có thể giải quyết trực tuyến thì bây giờ con còn ra ngoài làm gì?”

Nhưng hôm nay anh không như thế, chỉ trầm ngâm giây lát rồi trả lời: “Không được, khoảng hai tiếng là con về rồi.”

Vẻ mặt Trang Thư Doanh lúc này mới vui lên, bà ấy liếc nhìn anh, trong tầm nhìn bỗng xuất hiện một ánh sáng phản chiếu lóe lên.

Bà ấy nhìn vào ngón áp út bên phía tay trái của Lương Kinh Trạc, trên đó đeo một chiếc nhẫn.

Chuyện này trước đó chú Chung đã báo cáo với bà ấy.

Vốn lúc đi sân bay đón Lương Kinh Trạc từ London trở về chú ấy đã phát hiện ra, chú Chung xuống xe giúp anh xách hành lý, trong chớp mắt đã nhìn thấy chiếc nhẫn sáng chói trên tay anh.

Tối hôm đó, chú Chung đã gọi điện cho Trang Thư Doanh.

Chú ấy bảo bà ấy cứ yên tâm, tiến triển giữa Kinh Trạc và cô Thanh Từ khá tốt, đã đeo nhẫn rồi.

Tuy rằng Lương Kinh Trạc thường xuyên làm bà ấy tức giận, nhưng trong chuyện này Trang Thư Doanh vẫn rất hài lòng, cây sắt đã nở hoa, thật đáng mừng.

Bà ấy thôi không nhìn nữa, sắc mặt càng thêm rạng rỡ: “Được, đi đường cẩn thận.”

Lương Kinh Trạc không tìm hiểu sâu hơn về tuyệt kỹ thay đổi sắc mặt của quý bà Trang, Lục Lệ gọi điện nói đã đến dinh thự nhà họ Lương, anh đáp lại và bước ra ngoài.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Tạ Thanh Từ ôm gối ngồi trước tủ quần áo, âm thầm nhìn ngắm những vật dụng riêng tư của Lương Kinh Trạc bày biện trong phòng.

Từ cà vạt, áo sơ mi, quần tây, đồ ngủ cho đến đủ loại đồng hồ đeo tay, phụ kiện trang phục…… Cô cảm thấy mình không ổn lắm.

Nói cách khác, tối nay cô phải ngủ cùng phòng với anh.

Nghĩ đến đây, cô nhìn quanh căn phòng ngủ chính rộng lớn, chỉ có một chiếc ghế sofa đơn đặt ở bên cửa sổ, chỉ có thể ngồi chứ không thể nằm ngủ, vậy là không thể nào ngủ riêng giường được.

Cô ôm mặt khẽ thở dài, quyết định đứng dậy sắp xếp hành lý trước.

Hít một hơi thật sâu, cô tự nhủ với bản thân mình——

Cũng bình thường thôi, ngày mai họ sẽ đăng ký kết hôn, vợ chồng hợp pháp ngủ cùng phòng là chuyện rất bình thường.

Ừhm, rất bình thường.

Chuyện sớm muộn mà thôi.

Lấy váy áo ra, cô lần lượt treo lên gọn gàng, nhìn những tông màu trầm mặc và cứng nhắc trong tủ quần áo đột nhiên xuất hiện thêm một khoảng tông màu nổi bật, cô vẫn không khỏi khẽ nín thở trong giây lát.

Đồng thời cô cũng phát hiện ra một vấn đề lúng túng khác, nội y của cô phải đặt ở đâu đây?

Đứng trước tủ quần áo, cô do dự giữa việc tiếp tục để trong vali hay là tìm ngăn kéo để cất, cuối cùng vẫn chọn phương án thứ hai.

Cô phải ở cùng Lương Kinh Trạc một tuần, không thể ngày nào cũng phải lôi vali ra để lấy nội y, như thế thì quá đỗi—— Chật vật rồi.

Hít một hơi thật sâu, cô nhìn qua ngăn tủ ngắn treo áo sơ mi, phía dưới có một hàng ngăn kéo, chắc là nơi để cất những món đồ nhỏ.

Cô đưa tay kéo nó ra, con lăn giảm chấn chuyển động nhẹ nhàng thong thả. Đúng như cô dự đoán đây quả thực là nơi cất đồ nhỏ, có điều bên trong là…… đồ lót của Lương Kinh Trạc.

Những chiếc đồ lót màu đen đơn sắc được cuộn lại, xếp hàng ngay ngắn và có quy luật, chỉ chiếm khoảng một nửa không gian, vẫn còn để trống phần lớn không gian.

Phía sau tai bỗng nhiên nóng ran, Tạ Thanh Từ cảm thấy hơi hối hận vì đã kéo ngăn kéo này ra, sau khi nhanh chóng đẩy vào cô lại kéo ngăn kéo tiếp theo.

Đều là những món phụ kiện nhỏ như khuy măng sét, kẹp cà vạt……, lần lượt kéo những ngăn kéo còn lại ra, hầu như đều đã đựng những vật dụng nhỏ khác của Lương Kinh Trạc.

Không gian còn trống duy nhất chỉ có ngăn kéo mà anh mới cất một nửa đồ lót kia.

Cô lại nhìn qua ngăn kéo mà mình vừa đóng lại, cắn môi nắm chặt tay, giống như liều mình mà kéo nó ra một lần nữa.

Lương Kinh Trạc quay về lúc buổi trà chiều sắp kết thúc, vườn hoa dưới ánh hoàng hôn vô cùng náo nhiệt, Tạ Thanh Từ lần đầu tới đây, người thân và bạn bè trong nhà đều nhiệt tình muốn tới gặp cô.

Lúc anh đi qua con đường đá ngoài vườn hoa thì có người gọi anh lại.

Bước chân đang tiến về phía trước hơi khựng lại, anh thay đổi hướng đi rồi bước tới chỗ đó.

Người thím gọi anh lại hỏi anh: “Sao bây giờ mới về? Để Tiểu Từ một mình ở đây sao?”

Sự thân thiết và quen thuộc trong lời nói đã chứng minh trong buổi chiều nay Tạ Thanh Từ đã hòa nhập với họ khá tốt.

Anh liếc nhìn Tạ Thanh Từ đang ngồi bên bàn, khi người giúp việc mang ghế tới anh ngồi xuống bên cạnh cô rồi trả lời: “Công ty có việc đột xuất nên cháu phải đi.”

Quý bà Trang dặn anh về sớm, những vấn đề thu xếp công việc cuối cùng anh đều không đích thân xử lý mà giao lại cho Lục Lệ thay anh hoàn thành.

Nghe vậy, người thím vừa nói chuyện giả vờ mắng anh: “Kết hôn rồi phải dành nhiều thời gian để ở bên cạnh Tiểu Từ hơn, cứ cuồng công việc như hiện tại là không được đâu.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Kể từ khi gia nhập Lương Thị, Lương Kinh Trạc đã nổi tiếng là người cuồng công việc. Ngoài thời gian nghỉ ngơi bình thường, những lúc khác mà tìm anh thì đa số câu trả lời đều là đang làm việc.

Nhưng những năm gần đây, tập đoàn dưới sự lãnh đạo của anh quả thực đã phát triển mạnh mẽ, luôn đổi mới và cải tiến liên tục.

Suốt cả buổi chiều mọi chủ đề và ánh mắt đều xoay quanh Tạ Thanh Từ, Lương Kinh Trạc quay về coi như đã cứu rỗi cô. Thấy trung tâm chủ đề cuối cùng cũng đổi người, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Các thím và các dì dù ở đâu cũng đều là nhóm người hóng hớt số một. Suốt cả buổi chiều họ hỏi cô từ việc học xong đại học có dự định học lên thạc sĩ hay không, cho tới việc định khi nào thì có em bé với Lương Kinh Trạc.

Sau đó cả nhóm người cứ thế bắt đầu xì xào bàn tán về ngày lành tháng tốt, nói đến lúc đó phải tới chỗ đại sư Vân để xin một cái tên thật hay.

Trong lúc chủ đề càng lúc càng không thể kiểm soát, họ bắt đầu thảo luận về kế hoạch sinh con thứ hai thì đúng lúc Lương Kinh Trạc trở về, cô lúc này mới thoát kiếp nạn.

Lương Kinh Trạc không phản bác, anh đáp lại: “Vâng ạ.”

Trong đám người có ai đó cười lên rồi tiếp tục nói: “Chúng ta vừa mới trò chuyện với Tiểu Từ, con bé nói có kế hoạch sinh con thứ hai đấy, cháu thấy sao?”

Lời vừa dứt, đã có người thím khác nói xen vào: “Đàn ông chỉ cần phụ trách phối hợp là được rồi, nó mà dám có ý kiến sao?”

Phụ nữ tình nguyện sinh thì đàn ông phải nên tạ ơn trời đất, còn bàn tới ý kiến suy nghĩ làm gì?

Tạ Thanh Từ hơi ngẩn người, cô vừa nãy rõ ràng đã nói là: “Chuyện này vẫn nên tôn trọng ý muốn của cả hai bên ạ.”

Đối mặt với người thân và bạn bè nhà họ Lương, cô không thể nào trả lời là có thể cô và anh sẽ không có kế hoạch này.

Nhưng cô nói mình có kế hoạch đó khi nào chứ?

Lương Kinh Trạc liếc mắt nhìn cô bằng ánh mắt trầm lắng bình tĩnh, cô chậm rãi quay đầu lại nhìn anh: “Không phải……”

Cô chưa nói dứt lời thì Trang Thư Doanh từ trong nhà bước ra, bà ấy đứng bên ngoài vườn hoa nhắc nhở mọi người đã đến giờ dùng bữa.

Mọi người đồng thanh đáp lời, bỏ hoa quả và đồ điểm tâm trên tay xuống rồi đứng dậy đi vào nhà.

Tạ Thanh Từ cũng đứng dậy theo, cô quyết định giả vờ mất trí nhớ, bỏ qua câu chuyện vừa rồi.

Có lẽ anh cũng không quan tâm đến kế hoạch này nên không để ý đâu.

Lương Kinh Trạc nhìn cô, thoáng suy nghĩ rồi nghiêm túc nói: “Nếu em có ý định đó, tôi sẵn lòng phối hợp.”

“……”

Bữa tối kết thúc, mấy cô mấy thím nói ngày mai khi hai người đến văn phòng luật sư làm công chứng hôn nhân, họ muốn đi cùng với danh nghĩa người thân. Họ hỏi Lương Kinh Trạc hẹn lúc mấy giờ.

Anh đáp: “Chín giờ, nhưng ngoài người làm chứng ra thì cháu và Tạ Thanh Từ không định mời thêm ai khác.”

Có thể xem như đây là lời từ chối tế nhị dành cho tất cả những người thân hay bạn bè có ý định muốn tham gia. Có người này thì sẽ phát sinh thêm người khác, tốt hơn hết là từ chối ngay từ đầu.

Chủ yếu là vì anh nghĩ có nhiều người thì Tạ Thanh Từ sẽ không thoải mái, hơn nữa đây toàn là những người cô không quen biết.

Mặc dù quý bà Trang muốn họ đăng ký kết hôn ở Hồng Kông vì cảm thấy khi đăng ký ở đây sẽ có không khí lãng mạn và trang trọng hơn. Nhưng những chuyện không cần thiết có thể khiến cô mất tự nhiên thì vẫn nên tránh.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Bọn họ mỉm cười nhìn anh, cũng không ép buộc thêm mà chỉ dặn dò Trang Thư Doanh ngày mai phải quay video thật đẹp, họ cũng muốn xem.

Trang Thư Doanh vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ, liên tục gật đầu đồng ý. Bà ấy bảo họ cứ yên tâm, với kỹ thuật quay phim của bà ấy thì sẽ đảm bảo về chất lượng.

Bữa tiệc ồn ào náo nhiệt kết thúc khá muộn, mấy ngày nay Trang Thư Doanh bận rộn chạy tới chạy lui cũng đã mệt rã rời.

Sáng nay Tạ Thanh Từ và Lương Kinh Trạc đã ngồi máy bay khá lâu nên bà ấy dặn dò họ đi nghỉ ngơi sớm. Cô dâu chú rể tương lai, ngày mai phải có trạng thái thật tốt.

Hai danh xưng ‘cô dâu, chú rể tương lai’ khiến cả hai người đều giật mình, họ mím môi nhìn nhau rồi đáp lời, đồng thời xoay người rời đi.

Dì A Lệ đang thu dọn ly nước trên bàn đảo bếp, liếc mắt nhìn bóng lưng hai người đi xa rồi bật cười: “Lần đầu tiên thấy Kinh Trạc xấu hổ.”

Khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng như băng, ánh mắt xa cách khiến người khác không dám lại gần, không ngờ cũng có lúc biết xấu hổ cơ đấy!

Trước khi hai người tới Hồng Kông, Trang Thư Doanh vẫn luôn lo lắng không biết liệu Tạ Thanh Từ có chịu nổi tính cách của Lương Kinh Trạc hay không. Giờ thấy hai người họ khá hoà hợp bà ấy mới yên tâm.

Bà ấy bưng ly lên uống ngụm nước, nhìn theo phía sau hai người rồi bật cười.

Lúc đi thang máy lên lầu, Tạ Thanh Từ và Lương Kinh Trạc không nói chuyện với nhau, sự im lặng khiến bầu không khí vẫn luôn gượng gạo.

Cho đến khi họ cùng nhau ra khỏi thang máy ở khu vực phòng ngủ tầng ba, Lương Kinh Trạc bước chậm lại rồi liếc nhìn cô.

Anh nhớ tầng này ngoài phòng ngủ của anh thì còn vài phòng dành cho khách, nhưng vẫn không nói gì.

Sau đó họ rẽ cùng một lối rẽ, dừng lại trước cùng một cánh cửa phòng.

Anh thấy cô hôm nay hơi khách sáo quá mức, sao còn tiễn anh tới cửa phòng nữa vậy?

Dừng lại một lúc, anh nhìn về phía cô, nói: “Ngủ ngon.”

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Chúc ngủ ngon.”

Nhưng cô lại không có ý định xoay người rời đi.

Anh tiếp tục nói: “Tôi về phòng đây.”

Anh ra hiệu rằng căn phòng trước mặt này là phòng ngủ của anh

Tạ Thanh Từ nhìn cánh cửa phòng trước mặt, mím môi nhìn anh: “Tôi cũng…… về phòng.”

Trong giây lát, Lương Kinh Trạc khẽ nhíu mày rồi lại thả lỏng, sau đó nhướng mày lên.

Biểu cảm từ nghi hoặc nhanh chóng chuyển sang thấu hiểu và kinh ngạc.

Anh mím môi, nín thở trong giây lát rồi cuối cùng cũng hiểu ý trong lời cô vừa nói.

Anh liếc nhìn đi chỗ khác, đáp lại: “Ừhm.”

Từ phòng khách đi vào phòng ngủ chính, Lương Kinh Trạc nhìn vào chiếc giường ở giữa phòng, hầu hết trang trí vẫn giữ nguyên.

Chỉ có chăn ga gối đệm là đã đổi sang màu hồng nhạt, chiếc đèn hoa nhỏ dễ thương thay thế cho chiếc đèn ngủ kiểu Mỹ cứng cáp lạnh lùng ở đầu giường.

Anh khẽ nhíu mày.

Quý bà Trang đang làm gì vậy?

Có phải đã có kế hoạch từ trước không?

Tai của Tạ Thanh Từ bắt đầu nóng lên, lòng bàn tay hơi ẩm ướt. Cô hỏi anh: “Anh…… đi tắm trước không?”

Lương Kinh Trạc như bừng tỉnh, rũ mắt nhìn cô: “Không cần, em tắm trước đi.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Nói xong, anh mới hiểu vì sao cô lại hỏi anh như vậy: “Tôi…… ra ngoài một chút.”

Dứt lời, anh quay người bước ra khỏi phòng ngủ chính. Mãi cho đến khi tiếng đóng cửa ngoài phòng khách vang lên, Tạ Thanh Từ mới liếc nhìn phòng tắm cách đó không xa, sau đó bước qua.

Lương Kinh Trạc đi ra khỏi phòng ngủ thì sải bước nhanh về phía ba phòng dành cho khách của tầng này. Anh hơi khựng lại khi mở cửa căn phòng đầu tiên ra.

Phòng dành cho khách đã thành phòng làm việc, chiếc giường không cánh mà bay.

Phòng thứ hai lại thành phòng tập thể hình. Còn phòng thứ ba thành kho chứa đồ……

Anh nắm lấy tay nắm cửa của phòng khách cuối cùng, thoáng im lặng rồi xác định tất cả những thứ này là tác phẩm của quý bà Trang.

Ngón tay siết chặt lấy tay nắm cửa hơi trắng bệch, toát ra chút mồ hôi mỏng.

Tâm trí anh dần bình tĩnh lại rồi chợt đứng hình, anh xác định một sự thật.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Tối nay anh phải ngủ chung phòng với Tạ Thanh Từ.

Để lại một bình luận