Chương 18: “Có muốn thử lại một lần nữa không?”
Bộ phim dài hai tiếng, Tạ Thanh Từ xem chưa được nửa tiếng đã ngủ thiếp đi.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lúc tỉnh dậy, thính giác là thứ phục hồi đầu tiên sau đó là cảm giác đau cứng ở cổ, những lời thoại quen thuộc lọt vào tai cô.
Ý thức đại não còn đang hỗn độn, đầu tiên cô nhíu mày vì cái cổ đau nhức, nhưng giây tiếp theo cô lập tức phản ứng lại được là mình đã ngủ quên.
Ngủ quên mất rồi!
Nếu trí nhớ không bị hỗn loạn thì hiện tại cô đang cùng Lương Kinh Trạc xem phim mới đúng.
Chút quyến luyến còn sót lại trong giấc mơ tan biến ngay tức khắc, cô đột nhiên mở mắt ra.
Máy chiếu vẫn đang chiếu phim, trên bức tường trắng đang diễn ra tình tiết nam chính tình cờ gặp lại mối tình đầu.
Cô không nhớ rõ cụ thể mình đã ngủ từ lúc nào, nhưng ấn tượng cuối cùng về bộ phim là lúc nam nữ chính lần đầu gặp nhau, nam chính đang xin số điện thoại của nữ chính.
Tính toán lại thời gian thì hình như cô đã ngủ gần nửa tiếng.
Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng may là không đến mức ngủ hết cả bộ phim.
Vừa định điều chỉnh lại tư thế, cảm giác đau cứng tê rần từ cổ truyền đến khiến cô nhíu mày thốt lên một tiếng “A……” nhỏ.
“Tỉnh rồi sao?”
Tiếng kêu khẽ vì đau vừa dứt thì trên đỉnh đầu đã truyền đến một lời hỏi thăm.
Cô hơi ngẩn người, lúc này mới cảm nhận được mình đang tựa vào thứ gì đó, nhiệt độ cơ thể ấm áp xuyên qua lớp áo sơ mi, in sát vào bên thái dương cô.
Là bờ vai của Lương Kinh Trạc.
Sống lưng đột nhiên cứng đờ, cô chậm rãi ngồi thẳng người dậy, xác nhận lại một lượt rằng ngoài việc tựa vào người anh ra thì chắc là cô không còn tư thế nào quá khác thường. Cô đưa tay xoa xoa cổ, quay đầu nhìn sang: “Xin lỗi anh, tôi ngủ quên mất……”
Chủ động hẹn đối phương ở lại xem phim, vậy mà chính cô lại ngủ mất.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lương Kinh Trạc nhìn cô, thấp giọng trả lời: “Ừhm.”
Sau đó anh nói tiếp: “Vậy em nghỉ ngơi trước đi.”
Vừa bắt đầu xem đã ngủ, chắc là đã rất mệt.
Giấc ngủ nửa tiếng cộng thêm việc vừa nãy coi như bị dọa cho tỉnh táo, Tạ Thanh Từ không còn một chút buồn ngủ nào nữa: “Không sao đâu, tôi không còn buồn ngủ nữa, xem hết đi.”
Thậm chí tinh thần cô còn rất phấn chấn.
Trong ánh đèn nhấp nháy, Lương Kinh Trạc liếc mắt nhìn cô, đáp lại: “Được.”
Tầm mắt lại lần nữa tập trung trở lại bộ phim.
Nam chính cùng bạn đi xem biểu diễn thì tình cờ gặp lại mối tình đầu, lúc tiến lên chào hỏi, người tình đầu giới thiệu người bạn gái đi cùng là “Bạn gái”. Nam chính vì căng thẳng nên nói líu lưỡi, bảo rằng giới thiệu như thế sẽ khiến người khác hiểu lầm cô ấy là “gay”. Không ngờ anh lại nhận được câu trả lời thừa nhận từ người bạn gái đi cùng rằng mình đúng là có xu hướng tính dục với nữ giới. Từ đó mở ra những tình tiết không ngừng xuyên không trở về quá khứ để tránh khỏi những cục diện gượng gạo.
Tạ Thanh Từ hơi khựng lại, cô quay đầu nhìn người bên cạnh.
Nhận thấy từ bên cạnh có ánh mắt nhìn qua, Lương Kinh Trạc cũng quay đầu nhìn sang, sau khi chạm phải ánh mắt cô, anh khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Đôi mắt Tạ Thanh Từ sáng lấp lánh trong bóng tối: “Anh…… thích người khác giới đúng không?”
“……”
Lương Kinh Trạc nhìn cô chằm chằm vài giây: “Tôi trông không giống người thích phụ nữ sao?”
Thì cũng không hẳn là vậy.
Tạ Thanh Từ thôi không nhìn nữa: “Không có, chỉ là tình tiết phim gợi ra nên tôi hỏi chút thôi……”
Đúng là một lý do không hề có chút sức thuyết phục nào.
Nhưng dù sao cô cũng không thể nói là: Những người bạn bên cạnh tôi nghi ngờ anh là gay được, đúng không?
Nhớ tới tin tức trên một tờ báo lá cải ở Hồng Kông đưa tin rằng anh có sở thích với ‘gay’ đã bị biến mất tăm mất tích, cùng với dáng vẻ kinh hãi của Kha Mông và Đoạn Tư Dư lúc đó.
Đây chắc hẳn là một sốc lớn đối với hai cô nàng.
Lương Kinh Trạc liếc nhìn góc mặt nghiêng của cô đang ẩn hiện trong những ánh đèn nhấp nháy: “Tôi nghĩ là mình đã biểu hiện rất rõ ràng rồi chứ.”
Tạ Thanh Từ vừa mới tập trung trở lại bộ phim, nghe vậy thì quay đầu nhìn sang: “Hử?”
Anh nhìn cô, tiếp tục nói: “Người đồng tính sẽ vô thức từ chối việc tiếp xúc thân mật với người khác giới.”
“……”
“Tôi đã hôn em.”
Tạ Thanh Từ im lặng nhìn anh một lúc rồi chậm rãi gật đầu: “Được……”
“Có muốn thử lại một lần nữa không?”
“Cái…… cái gì cơ?” Tạ Thanh Từ không chắc chắn liệu mình có nghe nhầm hay không.
Thử cái gì chứ?
Ánh mắt Lương Kinh Trạc nhìn cô đầy vẻ thâm trầm: “Hôn.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
“……”
Chuyện này mà cũng cần phải báo cáo xin phép trước sao?
Phía sau tai Tạ Thanh Từ đột nhiên nóng bừng lên, cảm giác ấy lan dần xuống cổ.
Cô nhớ lại nụ hôn bị dán đoạn lần trước, cổ họng dường như bị siết chặt trong phút chốc. Đôi môi khép hờ của cô khẽ mím lại, hồi lâu sau mới khẽ đáp lại với ánh mắt hơi né tránh: “Ừm……”
Lương Kinh Trạc nhìn xuống chiếc cổ đang dần đỏ ửng của cô, giống như một món đồ gốm đang từ từ hiện màu trong lò nung, lớp men hồng sứ đầy mê hoặc.
Một lát sau, khi lần nữa cảm thấy cà vạt hôm nay thắt hơi chặt và oxy đang loãng dần, anh chậm rãi đưa tay lên đỡ lấy khuôn mặt cô.
Cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng bàn tay, không biết là nhiệt độ từ má cô hay chính anh cũng cảm thấy nóng.
Bàn tay nâng bên má khiến toàn thân Tạ Thanh Từ vô thức cứng đờ, tầm mắt vừa né tránh lại lần nữa nhìn lại.
Trong phòng khách vì đang chiếu phim nên toàn bộ đèn chính đều tắt, nguồn sáng duy nhất trong phòng là chiếc máy chiếu đang luân chuyển những hình ảnh liên tục thay đổi.
Tầm mắt anh dừng lại trên mặt cô, giữa tiếng lời thoại xôn xao, anh chậm rãi nhìn về phía môi cô.
Đôi môi căng mọng hồng hào, Lương Kinh Trạc chợt nhớ lại cảm giác từ đầu ngón tay khi nâng mặt cô ban nãy, đó là cảm giác cùng nhịp điệu với lần hôn trước.
Trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực như sự hưng phấn sau khi vận động mạnh, anh nhẹ nhàng tiến lại gần rồi hôn lên làn môi hồng hào khiến người ta say đắm kia.
Tiếng lời thoại và âm thanh nền của bộ phim dường như đột ngột ngừng lại, trong tai chỉ còn lại tiếng ù ù trong những nhịp tim loạn nhịp.
Cảm nhận được sự bao phủ ấm áp trên môi, tay Tạ Thanh Từ đặt trên đầu gối khẽ siết lại. Hơi thở chậm dần, cô nhắm mắt lại.
Lần đầu còn lạ lần sau sẽ quen, thả lỏng nào, đừng căng thẳng, Tạ Thanh Từ.
Cho đến khi nụ hôn nhẹ nhàng giống như lần trước thay đổi phương hướng, bờ môi khép hờ muốn tiến thêm một bước để tiến sâu hơn, cô vẫn không tránh khỏi việc hơi cứng người. Chiếc cổ hơi ngả ra sau của cô được một lòng bàn tay nóng bỏng đỡ lấy.
Giống như không muốn để cô trốn thoát, anh nhẹ nhàng ấn xuống, đưa cô lại gần mình hơn.
Nụ hôn chưa thể hoàn thành lần trước ở trang viên nhà họ Tạ, vào ngày hôm nay đã được tiến hành tiếp mà không gặp bất kỳ sự quấy rầy nào.
Vẫn là sự khám phá còn vụng về, khi hai đầu lưỡi mềm mại chạm vào nhau, cô cảm nhận được người trước mặt cũng cứng đờ. Nhưng chỉ là trong thoáng chốc, anh đã giữ chặt sau gáy cô để tiếp tục hôn sâu hơn.
Hơi thở giao nhau trở nên nóng bỏng, Tạ Thanh Từ cảm thấy như mình sắp ngạt thở. Bàn tay đặt trên đầu gối của cô giơ lên, tỳ lên trước ngực Lương Kinh Trạc.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Cô vô thức muốn đẩy anh ra, nhưng sau đó lại nhận thức được nên đã nới lỏng lực kháng cự.
Chất liệu mềm mại của áo gile comple bị cô siết đến nhăn nhúm trong lòng bàn tay, dính chút mồ hôi ẩm ướt của cô. Nhưng đồng thời cô cũng cảm nhận được nhịp tim dưới lồng ngực anh, cùng nhịp điệu với mạch đập nơi lòng bàn tay cô, mạnh mẽ và dồn dập.
Lần hôn trước vì đang đứng nên anh có thể nắm lấy tay cô, lần này ngồi đối diện, Lương Kinh Trạc đột nhiên có chút không biết nên đặt bàn tay còn lại đang rảnh rỗi vào đâu.
Do dự một lát, anh từ từ đặt lên eo cô.
Bộ đồ ngủ rộng rãi bao phủ, khi lòng bàn tay áp xuống thì đột ngột lún sâu, ôm sát lấy đường cong mảnh mai.
Chất liệu lụa tơ tằm mỏng mang lại cảm giác hơi lạnh, khi áp vào da thịt khiến Tạ Thanh Từ căng cứng vòng eo. Nhưng chút hơi lạnh không đáng kể kia nhanh chóng bị nhiệt độ từ lòng bàn tay nơi vòng eo lấn át.
Cảm giác căng thẳng của cô không hề nới lỏng ra chút nào.
Lương Kinh Trạc cũng chỉ mới hôn lần thứ hai, kinh nghiệm thiếu hụt cả về thực tế lẫn lý thuyết khiến ban đầu anh vẫn còn có chút bỡ ngỡ và cứng nhắc.
Một trải nghiệm chưa từng có, một sự chạm nhẹ đầy rung động đặc biệt.
Cho đến khi bản nhạc nền của tình tiết tiếp theo vang lên trong loa, những dây thần kinh đang chìm đắm mới được đánh thức, anh chậm rãi nới lỏng lòng bàn tay đang siết lại.
Hơi thở quấn quýt được tách ra, Tạ Thanh Từ rủ hàng mi xuống, đôi môi khép hờ thở dốc, sắc môi tươi tắn mọng nước.
Gò má ửng đỏ, làn da mịn màng sau gáy khi được lòng bàn tay chạm vào, hương thơm ấm áp mềm mại lan tỏa đầy lồng ngực, tựa như luồng điện yếu ớt chạy tán loạn khắp cơ thể.
Nhận ra một chút khác thường, Lương Kinh Trạc thu tay về, dời tầm mắt đi.
Cho đến khi những rung động khác lạ lắng xuống anh mới quay đầu lại nhìn cô: “Có xem tiếp không?”
Anh hỏi về bộ phim.
Giọng nói đã khôi phục sự trong trẻo, nhưng vẫn còn sót lại chút cảm giác trầm khàn, giống như bị ngâm qua trong men rượu đầy say đắm.
Hơi thở của Tạ Thanh Từ cũng dần ổn định lại, cô nghiêng người nhìn về phía bộ phim vẫn đang tiếp tục phát, đáp: “Có.”
Cảm giác nóng đỏ trên mặt rất ngoan cố, mãi mà không thể hoàn toàn tan biến đi. Nếu bây giờ mở đèn lên chắc cô sẽ đỏ như một con tôm hùm mất.
Lương Kinh Trạc nhìn góc nghiêng của cô hồi lâu, anh bỗng nhiên đứng dậy: “Em đợi tôi một lát.”
Nói xong, anh bước ra ngoài.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Tạ Thanh Từ ngồi bó gối trước thảm tatami, cô nhìn bóng lưng cao lớn biến mất ở cửa với vẻ mặt ngơ ngác.
Một lát sau, ngoài cửa lại truyền tới tiếng bước chân đang dần tiến lại gần.
Cánh cửa phòng lại mở ra, Lương Kinh Trạc quay về, chỉ là trên tay có thêm hai chiếc hộp nhỏ được đóng gói đẹp mắt.
Ngày đó ở London, sau khi ăn cơm cùng các quan chức địa phương xong anh đã đi tới trung tâm thương mại gần đó, chọn cho cô một món quà đi công tác.
Anh chưa từng chung đụng với con gái, trước đó cũng không biết đi công tác về là cần phải mang quà cho bạn đời.
Không phải vì cái tình tiết đối phương vui vẻ rồi sẽ ôm ấp hiến dâng nụ hôn kia, mà đơn giản anh thấy là nên mang cho cô một món quà và anh có để tâm đến cô.
Nhưng nếu có nụ hôn ấy thì cũng không phải là không thể.
Tạ Thanh Từ nhìn anh tiến lại gần, sau khi ngồi xuống anh đưa chiếc hộp trên tay qua: “Quà tôi mang ở London về cho em.”
Cô nhìn chiếc hộp anh đưa tới, vừa định mở miệng cảm ơn lại chợt nhớ tới lần trước anh nói giữa họ không cần nói lời cảm ơn, miệng vừa mở ra lại lần nữa khép lại. Cô đưa tay nhận lấy rồi đáp: “Vâng ạ.”
“Có muốn thử một chút không?” Lương Kinh Trạc hỏi.
Tạ Thanh Từ rất ít khi đeo trang sức, sợi dây chuyền lần trước anh tặng cô vẫn chưa đeo, cô mím môi đáp: “Vâng.”
Lương Kinh Trạc cầm chiếc hộp lại, anh tháo dải ruy băng được thắt tỉ mỉ ra rồi mở hộp.
Hai chiếc kẹp tóc đặt trong khay lót bằng nhung, không phải dây chuyền cũng không phải bất kỳ món đồ trang sức nào khác.
Tạ Thanh Từ hơi ngạc nhiên, cô cứ ngỡ anh sẽ tặng cô trang sức này nọ giống như lần trước.
Kể từ sau khi tặng cô sợi dây chuyền vào buổi hẹn hò đầu tiên, Lương Kinh Trạc cũng phát hiện ra Tạ Thanh Từ dường như không thích đeo trang sức, cổ, cổ tay và tai cô đều không đeo bất kỳ món trang sức nào.
Ngày đó ở trung tâm thương mại anh đã chọn lựa rất lâu, cuối cùng nhìn thấy hai mẫu kẹp tóc này.
Trong vài lần gặp cô, món đồ trang sức xuất hiện trên người cô nhiều nhất hình như chính là kẹp tóc.
SA bưng ra cả một khay phụ kiện tóc cho anh chọn, đủ mọi kiểu dáng và màu sắc khiến anh hoa cả mắt. Anh chưa từng mua những món đồ này, ngay cả những món quà tặng xã giao trước đây anh cũng chưa từng chọn loại phụ kiện này.
Cuối cùng anh đã chọn ra mỗi loại một chiếc trong hai nhóm kẹp được lượng tóc nhiều và ít.
Tạ Thanh Từ có lúc búi tóc, có lúc cũng buộc tóc nửa đầu, đều có thể dùng đến.
Anh lấy chiếc kẹp có thể kẹp được nhiều tóc ra trước, mẫu nơ bằng vải cotton màu xanh nhạt, Lương Kinh Trạc nói: “Để tôi giúp em.”
Tạ Thanh Từ đáp khẽ: “Vâng.” Rồi hiểu ý xoay người lại.
Lương Kinh Trạc nhìn mái tóc buông xõa sau lưng cô, hương thơm thanh khiết từ mái tóc vừa gội xong tràn ngập khứu giác, sợi tóc mềm mại đen bóng như dải lụa, khi chạm vào đầu ngón tay mang cảm giác mượt mà hơi mát lạnh.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Anh cũng chưa từng buộc tóc cho ai bao giờ, dù loay hoay điều chỉnh mấy lần mà sợi tóc cứ trượt khỏi lòng bàn tay.
Kỹ thuật vụng về đến mức ngay cả Tạ Thanh Từ cũng cảm nhận được, cô không nhịn được mà bật cười, định giơ tay tự mình buộc: “Để tôi tự làm cho.”
Lương Kinh Trạc không đưa kẹp tóc ra: “Sắp xong rồi, đợi tôi một chút nữa.”
Tốn không ít công sức, tiếng “cạch” của chốt cài mới vang lên giòn giã.
Anh kẹp theo kiểu tóc nửa đầu dịu dàng thanh tao mà cô thường làm trong mấy lần gặp trước.
“Xong rồi.”
Tạ Thanh Từ giơ tay sờ thử, không hề rối cũng không có sợi tóc thừa nào trượt ra ngoài, anh kẹp khá tốt, chỉ có điều thời gian hơi lâu một chút.
“Rất tốt ạ.”
Nghe thấy câu trả lời hài lòng của cô, Lương Kinh Trạc mới tiếp tục cầm lấy chiếc kẹp nhỏ trong hộp còn lại, nghiêng người cài lên tóc cô.
Mẫu đính đá hình sao biển, tuy không quá hợp với kiểu tóc hôm nay nhưng vẫn rất xinh đẹp.
Anh chân thành khen ngợi: “Rất đẹp.”
Anh không phải kiểu người tự mua tự khen, anh đang khen người đeo chiếc kẹp đó.
Tạ Thanh Từ đương nhiên nghe ra ý tứ trong đó, cô hơi nóng bừng gò má, nói khẽ: “Cảm ơn anh.”
Lương Kinh Trạc nhìn chiếc kẹp trên tóc cô, đáp lại: “Ừhm.”
Bầu không khí rơi vào sự tĩnh lặng trong vài giây, Tạ Thanh Từ ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đang nhìn mình của anh. Cô không hiểu tại sao anh lại nhìn mình như vậy nên hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Anh mím môi nhìn cô : “Em có vui không?”
?
Tạ Thanh Từ lộ vẻ khó hiểu, một lát sau mới mỉm cười: “Vui ạ.”
Có nên vui không nhỉ?
Hình như là có?
Lương Kinh Trạc không nói gì, lại nhìn cô hồi lâu mới dời tầm mắt đi, đáp: “Ừm.”
Tạ Thanh Từ không hiểu nổi nguyên do của sự bất thường này, cô bỗng nhớ ra mình cũng có đồ muốn tặng anh: “Tôi cũng có thứ muốn tặng anh.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Tầm mắt vừa dời đi của Lương Kinh Trạc chợt khựng lại, nhịp tim đập nhanh hơn vài phần, anh quay đầu lại.
Người trước mặt hơi nghiêng người tới, cổ anh cứng đờ trong chốc lát, ngay cả hơi thở cũng khẽ nín lại, cho đến khi thấy cô đứng dậy đi chỗ khác.
……
Tạ Thanh Từ đi lấy món quà đã mua cho anh lúc đi dạo phố cùng bà cụ ngày hôm nay, lần trước cô đã nói lần tới sẽ mời anh ăn cơm.
Cơm chưa mời được thì có thể tặng quà bù lại.
Đó là một chiếc cà vạt, cô cũng chưa từng tặng quà cho người đàn ông nào ngoài người thân và bạn bè, đây là gợi ý của bà cụ. Trong các dịp thương mại hằng ngày, cà vạt cũng giống như bộ comple, có tần suất xuất hiện rất cao, thậm chí đến cả trang phục và phụ kiện cũng có nhiều kiểu cách hơn.
Nhưng cô không chọn kiểu dáng công sở mà chọn một mẫu tương đối thoải mái, họa tiết sọc hoa trắng xám, phần đuôi nhỏ có in logo thương hiệu, thích hợp cho những dịp thư giãn hơn.
Chủ yếu là cô nghĩ kiểu công sở chắc anh không thiếu, món quà này cùng thương hiệu với chiếc kẹp tóc anh tặng cô.
Trở lại trước thảm tatami, cô tiếp tục ngồi xuống bên cạnh anh: “Hôm nay tôi đi dạo phố cùng bà nội, có chọn cho anh một chiếc cà vạt, không biết có hợp với gu của anh không.”
Dựa theo những quan sát về cách ăn mặc của anh trong mấy lần gặp trước, cô thấy anh khá có gu và yêu cầu cao về chất lượng trang phục.
Kết hợp với món quà anh tặng cô, tuy bình thường lúc tiếp xúc anh có vẻ hơi khô khan của trai thẳng nhưng gu thẩm mỹ lại rất tốt, cực kỳ có mắt nhìn.
Lương Kinh Trạc nhìn vào hộp quà cô đưa tới rồi giơ tay ra nhận lấy, cô nhắc anh, “Mở ra xem thử đi”.
Bình thường quả thực anh hiếm khi có dịp mặc những bộ trang phục bán chính thức, các buổi tiệc tối hay tiệc rượu thương mại trừ khi bắt buộc nếu không anh cũng thường không tham gia, loại phụ kiện này thực sự không có nhiều.
“Rất đẹp, tôi rất thích.” Ngay cả khi bày tỏ quan điểm anh vẫn giữ giọng điệu rất chính thức: “Tôi có cần thử không?”
Tạ Thanh Từ chớp mắt.
Chuyện này không phải nên tùy vào quyết định của chính anh sao?
Cô mím môi: “Ừm… cũng được ạ, thử xem có hợp không.”
Dứt lời, Lương Kinh Trạc vẫn cầm chiếc hộp, không nhúc nhích.
Cô ngước mắt nhìn anh, im lặng: “Để tôi giúp anh nhé?”
Anh đưa chiếc hộp trả lại: “Làm phiền em.”
“…… Không phiền đâu ạ.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lấy chiếc cà vạt ra khỏi hộp, Tạ Thanh Từ chỉ vào chiếc cà vạt vẫn còn thắt trên cổ áo anh: “Anh phải tháo cái này ra trước đã.”
Lương Kinh Trạc cúi đầu nhìn qua, rất phối hợp tháo chiếc cà vạt ra.
Bàn tay anh với những khớp xương cứng cáp thon dài, thong thả nới lỏng nút thắt Windsor chắc chắn ở cổ áo, rút phần đuôi nhỏ ra.
Tạ Thanh Từ nhìn vào động tác tháo cà vạt của anh một lát rồi hơi lúng túng nhìn đi chỗ khác.
Không hiểu sao cô thấy có chút kỳ lạ.
Sau khi tháo xong, Lương Kinh Trạc nhắc cô: “Được rồi.”
Cô quay lại nhìn anh, đáp khẽ: “Vâng.”
Vuốt phẳng chiếc cà vạt trong tay, cô nắm lấy hai đầu rồi quàng qua cổ anh.
Sự chênh lệch chiều cao khiến dù đang ngồi cô cũng phải giơ cao cánh tay mới có thể vòng cà vạt qua đầu anh, may mà anh phối hợp cúi đầu xuống, nếu không cô cảm thấy có khi mình phải đứng dậy mới làm được.
Tạ Thanh Từ không hiểu biết nhiều về các cách thắt cà vạt, vài kiểu ít ỏi cô biết là từ lần diễn văn nghệ ở trường lần trước, Kha Mông là thành viên câu lạc bộ thiết kế thời trang nên đã kéo cô đi giúp chỉnh đốn trang phục cho người mẫu, nên cô mới học được.
Kỹ thuật của cô cũng chẳng khá khẩm hơn lúc anh cài kẹp tóc cho cô là bao.
Ở một động tác cần vòng phần đuôi lớn qua hai lần, cô hơi khựng lại, cầm phần đuôi không thạo lắm nên cảm thấy vướng tay.
Ngay lúc cô đang cân nhắc xem có nên đổi hướng thắt lại từ đầu không, Lương Kinh Trạc đưa tay nắm lấy mu bàn tay cô, dẫn dắt cô thắt nút một cách trôi chảy và thuận lợi.
Mu bàn tay cảm nhận được nhiệt độ ấm áp áp sát vào, cổ tay cô bất giác hơi căng cứng.
Dưới sự phối hợp của anh, một nút thắt Windsor khá hoàn mỹ đã hoàn thành, Lương Kinh Trạc buông tay cô ra.
Anh rất có tinh thần truyền đạt kỹ năng, hỏi cô: “Có muốn thử lại một lần nữa không?”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Thực ra…… cũng không cần thiết lắm.
Cô nhìn nút thắt ở cổ áo anh, vẫn đáp lại: “Vâng ạ.”
Lần thứ hai thì cô cuối cùng cũng thắt thành thạo hơn một chút, siết chặt, chỉnh đốn, thu phần đuôi nhỏ vào vòng cài rồi bẻ cổ áo sơ mi của anh xuống.
Đầu ngón tay lướt dọc theo phần ve áo nhọn của chiếc gile comple, cô khẽ cong môi, ngắm nhìn tác phẩm của chính mình rồi hài lòng nói: “Xong rồi.”
Lương Kinh Trạc dời tầm mắt từ gương mặt cô xuống cổ áo mình, đây là lần đầu tiên anh đeo chiếc cà vạt không phải do tự tay anh thắt. Nó được thắt ngay ngắn, chỉnh tề nơi cổ áo, giống như một lớp bông mềm mại từ cổ họng lan tỏa xuống lồng ngực.
Giống như nụ hôn vậy, một cảm giác rất kỳ diệu.
Anh ngẩng đầu lên: “Rất có thiên phú.”
Lời khen ngợi cũng thật cứng nhắc và kỳ quặc, Tạ Thanh Từ bật cười: “Trước đây tôi từng thắt rồi, nhưng hơi quên cách thắt.”
Cô vừa dứt lời, chân mày Lương Kinh Trạc khẽ nhíu lại: “Từng thắt rồi?”
Lớp bông lan tỏa xuống lồng ngực kia giãn nở ra vô hạn, chèn ép đến mức có chút nghẹn thắt.
Cô ngước mắt nhìn anh rồi gật đầu: “Vâng, trước đây có buổi biểu diễn văn nghệ ở trường, tôi đã giúp đỡ chỉnh đốn trang phục ở hậu trường.”
Những nếp nhăn giữa lông mày của Lương Kinh Trạc vẫn chưa giãn ra: “Nam sinh sao?”
Tạ Thanh Từ không hiểu rõ nguyên do anh hỏi như vậy, cô chậm rãi gật đầu rồi tiếp tục bổ sung: “Cũng có cả nữ sinh nữa.”
Khi đó Kha Mông còn dàn dựng một bài nhảy comple nữ cho đội người mẫu của cô ấy, cực kỳ ngầu và đã làm bùng nổ toàn trường.
Lương Kinh Trạc không nói gì nữa.
Tạ Thanh Từ nghiêng đầu nhìn anh: “Sao vậy?”
Anh rủ mắt nhìn nút thắt Windsor nơi cổ áo thêm một lần nữa, trả lời: “Không có gì.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Nói xong, anh liếc nhìn thời gian, lấy chiếc cà vạt của chính mình từ trên thảm lên rồi mở lời: “Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Tạ Thanh Từ ngồi trên thảm, nghe vậy cũng bật sáng điện thoại nhìn thời gian, đã gần mười một giờ, quả thực rất muộn rồi, cô đứng dậy nói: “Vâng, chúc anh ngủ ngon.”
“Ừhm, ngủ ngon.”
–
Lương Kinh Trạc về phòng tắm rửa, trước khi ngủ anh xuống lầu rót một ly nước nóng thì tình cờ gặp chú Chung. Chú ấy nói với anh rằng có một bộ comple của anh đã được mang đi bảo dưỡng, một tuần sau mới có thể lấy.
Anh lạnh nhạt đáp lại: “Ừhm.”
Chú Chung nhìn anh, trong mắt khó giấu được ý cười: “Vừa từ chỗ cô Thanh Từ ra sao?”
Với vốn tính hóng hớt và cái mồm rộng này của chú Chung, Lương Kinh Trạc không muốn trò chuyện với chú ấy, anh bưng ly nước nói: “Chú cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Rồi anh định xoay người lên lầu.
Chú Chung tặc lưỡi, nói một câu đầy ẩn ý: “Thôi vậy, tôi thấy hình như có người đang có tâm sự, định bụng xem có thể cho chút ý kiến gì không, nếu không cần thì thôi vậy.”
Nói xong, chú ấy cũng xoay người muốn đi.
Lương Kinh Trạc dừng bước, quay đầu nhìn qua: “Ý kiến gì cơ?”
Chú Chung quay đầu nhìn anh: “Người già rồi, phải nghỉ ngơi sớm thôi.”
Nói xong chú ấy không dừng bước mà tiếp tục đi về phía trước cửa.
Lương Kinh Trạc nhấp một ngụm nước trong ly, thong thả nói: “Lần trước chú nói nghỉ làm để đi học lớp tiếng Pháp nhưng thực chất lại đi câu cá dã ngoại cả một ngày, hình như dì A Lệ vẫn chưa biết chuyện này đâu.”
Dì A Lệ là đầu bếp của dinh thự nhà họ Lương, nấu các món ăn Kinh đô rất ngon, khẩu phần ăn hằng ngày của Trang Thư Doanh chủ yếu do dì phụ trách.
Đồng thời cũng là vợ của chú Chung.
Trước đây dì A Lệ nói thời đại đang tiến bộ, họ cũng phải theo kịp sự thay đổi nên đã đăng ký cho chú Chung một lớp tiếng Pháp, còn đăng ký cho chính mình một lớp tiếng Nhật.
Đối với việc dì A Lệ đăng ký cho chú ấy một ngôn ngữ khó như vậy, nhưng lại đăng ký cho chính dì ấy một ngôn ngữ đơn giản hơn thì chú Chung cảm thấy rất không hài lòng.
Thế là dăm ba bữa chú ấy lại trốn vài tiết học để biểu đạt sự kháng nghị, nhưng lại không dám thực sự để dì A Lệ biết.
Lời vừa dứt, người đã bước một chân ra khỏi cửa lớn chợt dừng bước chân, nhanh chóng xoay người đi trở lại, ngồi xuống trước bàn đảo, xòe tay mời mọc: “Ngồi đi, tôi sẵn sàng nghe chi tiết đây.”
Thằng nhóc thối, bày đặt làm giá trước mặt chú ấy bây giờ không còn tác dụng nữa rồi.
Còn về việc Lương Kinh Trạc làm sao biết chú Chung bỏ tiết, là bởi vì giáo viên dạy tiếng Pháp mà dì A Lệ mời cho chú ấy chính là người năm đó dạy tiếng Pháp cho anh.
Một lần tình cờ gặp nhau trong hoạt động, người đó quan tâm hỏi han anh xem sức khỏe của quản gia trong nhà đã chuyển biến tốt hơn chưa.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lúc này anh mới biết, chú Chung đã dùng cái cớ cơ thể không khỏe để xin nghỉ mấy lần, thực chất là tự mình lén lút chạy ra ngoài đi câu cá dã ngoại.
Thời gian đó các loại cá trên bàn ăn của dinh thự nhà họ Lương nhiều hơn hẳn thường ngày.
Anh không ngồi mà bưng ly nước đứng ở phía sau bàn đảo, hơi trầm ngâm: “Chú nói hôm đó Tạ Thanh Từ rất được chào đón sao?”
Chú Chung nghe vậy thì cười rộ lên, sau khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Lương Kinh Trạc thì lại chuyển sang gương mặt nghiêm túc ngay lập tức, chú ấy khẽ ho hai tiếng, nghiêm túc nói: “Đúng thế, hôm đó viện trưởng Lâm mời cậu đi dự tọa đàm, tôi ở bên ngoài đợi cậu, rảnh rỗi không có việc gì nên đi dạo xung quanh, đã nhìn thấy ảnh của cô Thanh Từ ở trên tường danh dự.”
Cũng là người đã đạt giải quốc gia, giải thành phố nhiều lần.
Lương Kinh Trạc nhìn chú ấy: “Sau đó thì sao?”
Nói nửa ngày cũng không thấy nói đến phần quan trọng.
Chú Chung tiếp tục nói: “Tôi bèn khen một câu là cô gái này trông thật xinh đẹp, vừa vặn có bạn học cùng trường của họ cũng ở đó, bọn họ lập tức nhiệt tình nói với tôi cô Thanh Từ rất được chào đón ở trường.”
Đến nay chú ấy vẫn còn nhớ rõ biểu cảm của hai bạn học đó lúc nói chuyện với mình, thần thái phấn chấn lại sống động tươi tắn: “Chú ơi, chị gái này rất được chào đón ở trường chúng cháu đấy ạ! Cực kỳ nhiều nam sinh muốn theo đuổi chị ấy, người thật siêu xinh đẹp luôn!”
Sau đó ở trên đại lộ rợp bóng cây của trường, chú ấy cũng đã thoáng thấy bóng dáng cô che ô đi bên lề đường, nhưng lúc đó không biết đó chính là Tạ Thanh Từ. Trước khi chính thức gặp mặt, chú ấy chỉ biết là cô gái nhà họ Tạ, cái tên đã nghe qua vài lần, nhưng cũng không nghiêm túc ghi nhớ, cũng không biết là mấy chữ nào.
Nếu như biết thì lúc đó chắc chắn chú ấy sẽ dừng xe thuận đường cho người ta quá giang.
Sau đó ở ngõ Phúc Thuận trông thấy người thật, đầu tiên chú ấy hơi kinh ngạc, sau đó đã tán đồng cách nói của hai bạn học kia, quả thực là người thật còn xinh đẹp hơn ở trên ảnh.
Lương Kinh Trạc không nói gì, im lặng trầm ngâm hồi lâu.
Chú Chung nhìn anh: “Sao vậy, có người theo đuổi cô Thanh Từ sao?”
Nói xong, chú ấy “Haiz!” khẽ: “Chuyện này rất bình thường mà, cô Thanh Từ vẫn còn đang học đại học, dáng dấp xinh đẹp, tính tình lại tốt, chắc chắn được các bạn học nam chào đón rồi.”
Làm gì có cậu nhóc nào lại không thích cho được?
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Vừa nói, chú ấy giống như nhớ tới thời sinh viên của chính mình, trên mặt hiện rõ vẻ hoài niệm mà khẽ thở dài: “Thời tuổi trẻ vẫn là tốt nhất.”
Vừa mới nói xong đã thấy Lương Kinh Trạc ngước mắt nhìn qua, anh bưng ly nước xoay người, lạnh nhạt nói: “Tôi gửi tin nhắn cho dì A Lệ rồi.”
“……”