Chương 19: Cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của nhau
Đồng hồ sinh học của Tạ Thanh Từ xưa nay vốn khá chuẩn xác. Sáng sớm thức dậy tắm rửa xong, cô kiểm tra lại đồ đạc mang theo một lần nữa, sau khi xác định không thiếu sót gì thì mới đóng vali lại.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Thay quần áo xong, khi đứng trước bồn rửa mặt chải tóc, cô nhìn vào gương rồi cuối cùng quyết định lấy chiếc kẹp tóc Lương Kinh Trạc tặng mình hôm qua từ trong túi phụ kiện ra.
Cô đẩy vali ra ngoài cũng vừa đúng lúc Lương Kinh Trạc bước ra khỏi cửa phòng, phòng của hai người cách nhau một lối đi, nằm ở phía đối diện xéo nhau.
Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều hơi khựng lại.
Hôm nay Lương Kinh Trạc mặc một bộ comple kiểu Anh dáng thoải mái, chiếc cà vạt nơi cổ áo chính là chiếc mà Tạ Thanh Từ tặng anh hôm qua.
Tầm mắt anh chạm vào đôi mắt cô rồi nhìn về phía chiếc kẹp tóc đang kẹp kiểu tóc nửa đầu sau gáy cô.
Tạ Thanh Từ giữ vali, chủ động mở lời: “Chào buổi sáng.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Anh gật đầu, đáp lại: “Chào buổi sáng.”
Lúc đi từ trên lầu xuống, Lương Kinh Trạc đón lấy chiếc vali trong tay Tạ Thanh Từ, vừa vặn gặp chú Chung ở đầu cầu thang.
Chú Chung cười híp mắt chào buổi sáng Tạ Thanh Từ rồi bước tới đón lấy vali của cô từ tay Lương Kinh Trạc.
Chú ấy hoàn toàn phớt lờ đồ đạc của Lương Kinh Trạc, còn đi ngang qua trước mặt anh mà không thèm nhìn.
Tạ Thanh Từ nhận ra bầu không khí có chút bất thường, cô hỏi Lương Kinh Trạc: “Anh và chú Chung cãi nhau sao?”
Qua mấy ngày tiếp xúc cô phát hiện chú Chung vẫn rất đáng yêu, thỉnh thoảng lại thốt ra một câu nói đùa, rất thú vị, hoàn toàn không có cảm giác cách biệt tuổi tác.
Lương Kinh Trạc không có nhiều hành lý, anh có sẵn quần áo ở cả Kinh Triệu và Hồng Kông nên chỉ có một số tài liệu công việc là cần mang theo bên người.
Đặt chiếc cặp công văn vào trong xe, anh đáp lại: “Không có, hai năm trước chú Chung có phẫu thuật mắt.”
“?”
“Mắt hơi kém rồi.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
“……”
Sau khi lên xe, chú Chung vẫn ngang ngạnh không nói lời nào, chỉ khi khởi động xe, chú ấy mới nở nụ cười hiền hậu nói với Tạ Thanh Từ: “Chúng ta xuất phát thôi cô Thanh Từ, cô có thể nghỉ ngơi một lát.”
Nói xong chú ấy quay đầu lại, tiếp tục phớt lờ Lương Kinh Trạc.
Tạ Thanh Từ mỉm cười đáp: “Vâng ạ.”
Liếc nhìn Lương Kinh Trạc bên cạnh, anh đã coi như không nghe thấy gì mà tự mình lật xem tài liệu.
Trên đường đi tới sân bay, khu vực gần ngõ Phúc Thuận quả thực bị tắc đường một lúc nhưng thời tiết khá ổn, không tệ như lời chú Chung nói tối qua.
Đến sảnh làm thủ tục, sau khi hoàn tất thủ tục check-in và ký gửi hành lý xong thì cũng đã gần đến giờ lên máy bay.
Tạ Thanh Từ kiểm tra lại các giấy tờ tùy thân mang theo một lần nữa rồi đi cùng Lương Kinh Trạc tới cửa an ninh.
Cửa an ninh của khoang hạng thương gia hơi cách xa địa điểm họ làm thủ tục, hai người đi song hành về phía trước.
Cô bước chân nhanh nhẹn khiến tà váy bên chân Tạ Thanh Từ lướt qua ống quần tây của Lương Kinh Trạc, anh nghiêng đầu nhìn qua.
Vốn dĩ đã quen với việc đi bộ một mình, bỗng nhiên nhận ra bên cạnh có người đi cùng, anh bèn điều chỉnh lại tốc độ, bước đi chậm lại.
Tầm mắt anh hơi khựng lại khi lướt qua bàn tay đang cầm giấy tờ buông thõng bên người mình, sau đó anh đưa tay ra cầm lấy đồ vật trong tay cô.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Tạ Thanh Từ quay đầu nhìn anh, anh đưa đồ sang tay bên kia rồi mở lời: “Để tôi cầm giúp em.”
Nói xong, anh tự nhiên nắm lấy tay cô.
Lòng bàn tay đan vào nhau, cuối cùng không còn cứng nhắc tê rần như lần trước nữa, đầu ngón tay lấm tấm mồ hôi mỏng, cảm nhận rõ ràng được nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Tạ Thanh Từ nhìn đi chỗ khác, khẽ đáp lại: “Vâng.”
Chú Chung đi theo phía sau, sau khi ký gửi hành lý xong chú ấy cất giấy tờ của mình đi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy hai người đi phía trước đang nắm tay nhau.
Chú ấy khẽ mỉm cười.
Thôi vậy, nể tình thằng nhóc này gần ba mươi năm mới biết rung động lần đầu, không thèm chấp nhặt với nó nữa, phải quỳ bàn giặt thì quỳ bàn giặt vậy, hu hu hu (biểu tượng nước mắt dàn dụa.jpg).
–
Chuyến bay từ Kinh Triệu đến Hồng Kông mất gần bốn tiếng đồng hồ, trước khi cất cánh Tạ Thanh Từ đã lần lượt gửi tin nhắn cho Chu Minh Trinh và bà cụ Tạ, nói cho họ biết mình đã lên máy bay.
Chu Minh Trinh nhanh chóng gửi tin nhắn trả lời:【Chúc chuyến đi thuận lợi nhé, cục cưng của mẹ!】
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Ngay sau đó, lại gửi thêm một câu:【Hình như ngày mai là lúc phải chúc cục cưng của mẹ tân hôn hạnh phúc rồi nhỉ.】
Đi kèm tin nhắn là một emoji chú lợn hồng nhỏ đang cầm khăn tay lau nước mắt, nói rằng cây bắp cải nhà mình bị người ta trộm mất rồi.
Tạ Thanh Từ mỉm cười, nói rằng sau khi kỳ nghỉ kết thúc mình sẽ quay về Kinh Triệu.
Máy bay sắp rời khỏi ống lồng, tiếp viên hàng không tới nhắc nhở chuyển các thiết bị điện tử sang chế độ máy bay. Cô gửi tin nhắn ‘Con sắp cất cánh rồi’ sau đó kết thúc cuộc trò chuyện, bật chế độ máy bay lên.
Lương Kinh Trạc còn tranh thủ nghe một cuộc điện thoại, nghe giọng điệu của anh thì hình như không phải chuyện công việc.
Anh nói tiếng Phổ thông, đáp lại ngắn gọn vài câu: “Vâng, lên máy bay rồi, sắp cất cánh, khoảng 12 giờ rưỡi……”
Cuối cùng cũng không biết cuộc gọi đã kết thúc hay chưa, anh trực tiếp đưa điện thoại từ bên tai xuống rồi ngắt máy.
Chạm phải ánh mắt của Tạ Thanh Từ nhìn qua, anh giải thích: “Mẹ tôi, bà ấy hỏi chúng ta đã xuất phát chưa.”
Tạ Thanh Từ gật đầu đáp khẽ: “Vâng ạ.”
Ấn tượng của cô về mẹ của Lương Kinh Trạc là từ lúc cô còn rất nhỏ, khi bà cụ Chu đưa cô sang nhà bà cụ Trang chơi. Lúc đó Trang Thư Doanh cũng vừa vặn đang ở đó, trên mặt bà ấy là nụ cười rạng rỡ, chào hỏi cô với giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Đã mười năm rồi.
Ở đầu dây bên kia, Trang Thư Doanh nhìn chiếc điện thoại bị ngắt khi lời còn chưa nói hết: “Cái thằng nhóc thối này! Lại còn dám chê mẹ phiền cơ đấy!”
Hôm nay Lương Quân Thực không đi tới công ty, ông ấy ngồi sau bàn làm việc phê duyệt tài liệu, nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn qua: “Thì nó nói là chuẩn bị cất cánh rồi mà, bà cũng đừng dặn dò nhiều quá, Kinh Trạc đâu còn là trẻ con nữa.”
Vừa mới bắt máy bà ấy đã tuôn ra một chuỗi câu hỏi, cuối cùng còn phải dặn dò: “Phải bay gần bốn tiếng, nếu Tiểu Từ nghỉ ngơi con nhớ đắp chăn cho con bé kẻo lạnh, còn có dép đi trong nhà, ly nước, đồ ăn vặt cũng đừng quên chuẩn bị, trò chuyện với con bé nhiều vào, đừng có ngồi đờ ra đó……”
Lương Kinh Trạc nghe mà cảm thấy đầu óc sắp bốc hỏa đến nơi, thực sự chịu không nổi nữa mới đáp lại: “Con biết rồi.” Sau đó trực tiếp cúp máy.
May thay suốt hai mươi tám năm qua quý bà Trang không như thế này, nếu không chắc anh đã dọn ra khỏi dinh thự nhà họ Lương ngay khi vừa tốt nghiệp trung học.
Trang Thư Doanh ném điện thoại xuống, tâm trạng vui vẻ cũng không hề bị phá hỏng, bà ấy chọn một đôi hoa tai từ hộp trang sức để đeo lên: “Tôi đi hỏi A Lệ xem cơm nước hôm nay chuẩn bị thế nào rồi, khoảng một giờ tụi nhỏ mới đến Hồng Kông, suất ăn trên máy bay làm sao mà no được.”
Dù thế nào cũng phải để họ vừa về tới nhà là có thể ăn cơm ngay.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Để chuẩn bị cho lần đầu tiên Tạ Thanh Từ ghé thăm, cả dinh thự nhà họ Lương đã bắt đầu chuẩn bị từ một tuần trước, từ trên xuống dưới trong nhà đều làm vệ sinh tổng quát mấy lần, ngay cả những bức tranh trang trí đã cũ cũng đều được thay bằng tranh mới.
Biết Tạ Thanh Từ là người học nghệ thuật, sợ cô nhìn thấy những bức họa không chuyên nghiệp sẽ không hài lòng, những bức tranh mới thay đều là do Trang Thư Doanh mới đấu giá được ở nhà đấu giá Christie’s mấy ngày trước.
Thảm trải sàn, các loại đồ dùng bọc vải mềm thì không cần phải nói, toàn bộ đều là đồ mới tinh, ngay cả cây cảnh hoa cỏ trong nhà cũng là mới mang vào sáng sớm nay.
Bao gồm cả thực đơn mỗi bữa ăn trong những ngày Tạ Thanh Từ tới Hồng Kông, đều là do Trang Thư Doanh và dì A Lệ cùng nhau nghiên cứu ra.
Sợ cô ăn không quen đồ ăn nơi khác, đa số các món đều là những món ăn quen thuộc ở Kinh Triệu.
–
Ba tiếng rưỡi sau, máy bay hạ cánh xuống đảo Hồng Kông, đến nơi sớm hơn thời gian dự kiến một chút.
Nhập cảnh và rời khỏi sân bay, khí hậu tháng Chín, tháng Mười ở Hồng Kông và Kinh Triệu chênh lệch không quá rõ rệt, nhưng ở Hồng Kông có vẻ mát mẻ hơn một chút.
Chú Chung đi lấy xe rồi chở họ về dinh thự nhà họ Lương.
Lúc chiếc xe lướt qua cảnh đường phố phồn hoa, Tạ Thanh Từ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lần cuối cô tới Hồng Kông là ba năm trước, lúc đó cô tới để tham gia một đợt tập huấn.
Thành phố trước mắt không có thay đổi gì quá lớn với trong ký ức của cô, vẫn là nhà cao tầng san sát, sự phồn hoa nhộn nhịp và phong cách Hồng Kông cũ kỹ cùng tồn tại.
Đi ngang qua Tây Cửu Long, cô hạ kính xe xuống, dưới ánh nắng rực rỡ chiếu rọi, làn gió ấm áp thổi vào trong xe, thổi bay chút mệt mỏi sau thời gian dài ngồi máy bay.
Làn gió ấm áp lướt qua mặt, Lương Kinh Trạc quay đầu nhìn sang.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Kính xe hạ xuống một nửa, Tạ Thanh Từ khẽ ngẩng đầu, nhắm mắt cảm nhận nhiệt độ của gió và ánh nắng, những sợi tóc mai bên tai tung bay trong gió lướt về phía sau.
Có những sợi tóc mềm mại thổi qua mu bàn tay anh và hương thơm dễ chịu lan tỏa ra, trên mu bàn tay cảm giác hơi ngứa ngáy, tựa như mũi kim đang thêu sợi chỉ vào trong tim anh.
Tầm mắt của anh dừng lại một lát trên khóe miệng hơi mỉm cười của cô rồi chậm rãi ngoảnh mặt đi.
–
Lúc xe đã đến lưng chừng núi, chú Chung nhận được điện thoại của Trang Thư Doanh gọi tới, hỏi họ đã đến đâu.
Dựa trên việc Lương Kinh Trạc có thể sẽ không trả lời tin nhắn, lại thêm việc anh thường hay ngắt điện thoại giữa chừng, Trang Thư Doanh đã không hỏi thẳng anh.
Chú Chung kết nối điện thoại trên xe, đáp: “Đã đến lưng chừng núi rồi thưa bà, khoảng mười phút nữa sẽ tới dinh thự.”
Giọng nói của Trang Thư Doanh khó giấu nổi vẻ phấn khởi, đáp lại: “Được, vậy chú lái xe cẩn thận.”
Nói xong, bà ấy lại hỏi nhỏ: “Tiểu Từ có trong xe không?”
Nếu là Lương Kinh Trạc, chắc chắn anh sẽ lạnh lùng đáp lại: “Mẹ thấy sao? Không ở trong xe chẳng lẽ lại ở trên nóc xe?”
Nhưng Tạ Thanh Từ thì không.
Giọng nói dịu dàng không khác gì trong ký ức vang lên trong loa, Tạ Thanh Từ ngồi thẳng người, đáp: “Cháu có ở đây thưa dì Trang.”
Giọng nói của cô gái ôn hòa ngọt ngào, Trang Thư Doanh cười rộ lên: “Đi đường xa vất vả cho cháu rồi Tiểu Từ, suốt quãng đường này Lương Kinh Trạc có bắt nạt cháu không?”
Vế trước nói rất dịu dàng, vế sau giống như biến thành một người khác, giọng điệu trầm xuống.
Giọng điệu thay đổi nhanh chóng trước sau khiến Tạ Thanh Từ vô thức cong khóe môi mỉm cười, cô nhìn qua người đang ngồi bên cạnh, đáp: “Không ạ, rất tốt ạ.”
Lương Kinh Trạc nhìn màn hình bảng điều khiển trung tâm, mở lời: “Còn mười phút nữa, lát nữa rồi nói chuyện tiếp.”
Dứt lời, đầu dây bên kia im lặng hai giây, tiếp đó truyền tới giọng nói dịu dàng của Trang Thư Doanh: “Chắc là đói rồi nhỉ, ở nhà đã chuẩn bị rất nhiều món cháu thích ăn, tới nơi là có thể ăn ngay.”
Bà ấy không chỉ đích danh, Tạ Thanh Từ không biết câu này là nói với Lương Kinh Trạc hay là nói với cô, cô mím môi im lặng hồi lâu rồi quay đầu nhìn Lương Kinh Trạc.
Anh nhìn lại cô, không nói gì.
Mãi cho đến khi giọng của Trang Thư Doanh lại vang lên: “Tiểu Từ?”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lúc này Tạ Thanh Từ mới biết câu nói vừa rồi là dành cho mình, vội vàng đáp: “Vâng ạ.”
Trang Thư Doanh cười hì hì dặn dò thêm vài câu đi đường cẩn thận rồi cúp máy, giống như không hề nghe thấy Lương Kinh Trạc vừa rồi cũng đã nói chuyện.
Tạ Thanh Từ nhìn về phía chú Chung đang lái xe phía trước, lại hơi liếc mắt, dùng khoé mắt nhìn qua người bên cạnh.
Anh đây là, trong vòng một ngày đã đắc tội hai người sao?
Tính ra thì Lương Kinh Trạc đã quen với việc này, anh bình thản cúi đầu xem lịch trình công việc do Lục Lệ gửi tới trong điện thoại.
“……”
–
Lúc xe tới dinh thự nhà họ Lương, Trang Thư Doanh cùng Lương Quân Thực và dì A Lệ đã đứng chờ ở trước cửa, khi nhìn thấy chiếc xe lái tới thì họ chậm bước đi tới đón.
Chiếc xe dừng lại vững chãi trước thảm đỏ, chú Chung xuống xe trước, đi tới giúp Tạ Thanh Từ mở cửa xe.
Bước ra khỏi xe, Trang Thư Doanh đi lên trước để đón cô, một quý bà ung dung quý phái, nhan sắc được chăm sóc cẩn thận, khí chất rất xuất chúng, đi phía sau bà ấy là Lương Quân Thực, khí chất uy nghiêm trầm ổn.
Tạ Thanh Từ mỉm cười chào: “Dì Trang, chú Lương.”
Sau đó đưa món quà mà cô mang tới cho hai người lên, quà của cô bình thường hơn món quà gặp mặt mà giống hệt như chuyển nhà của Lương Kinh Trạc rất nhiều.
Đều là những món đồ mua tại Kinh Triệu dựa theo nhu cầu hằng ngày của Trang Thư Doanh và Lương Quân Thực, như mỹ phẩm dưỡng da, trà, các loại dược liệu bồi bổ sức khỏe.
Hai người cười đáp lại, Trang Thư Doanh nhiệt tình tiến tới nắm lấy tay cô, bảo người giúp việc nhận lấy đồ trong tay cô, bà ấy nói cô không cần chuẩn bị quà, người tới là họ đã rất vui rồi.
Tạ Thanh Từ cười đáp: “Dạ, việc nên làm mà ạ.”
Trang Thư Doanh khoác tay cô: “Nhanh lên nào, chắc là đói lắm rồi đúng không, cũng đã quá trưa, về nhà ăn cơm thôi.”
Bà ấy nói với dì A Lệ đang đứng một bên: “A Lệ, báo cho nhà bếp lên món đi.”
Dì A Lệ vẫn còn đang tươi cười nhìn kỹ cô chủ tương lai, nghe thấy tiếng lập tức đáp lời, xoay người đi vào trước.
Lúc Lương Kinh Trạc xuống xe, những người trước cửa đã cùng nhau đi về phía cửa lớn của dinh thự.
Chú Chung đứng bên xe, nhìn anh rồi nói: “Không còn giá trị nữa rồi!”
Nói xong lại lên xe, lái xe tới bãi đỗ.
Lương Kinh Trạc nhìn Tạ Thanh Từ đang được Trang Thư Doanh nắm tay dắt đi vào cửa lớn, chân mày anh khẽ nhíu lại.
Không phải anh để ý chuyện mình có giá trị hay không, mà là kỳ nghỉ lễ của Tạ Thanh Từ có một tuần, chẳng lẽ cả bảy ngày quý bà Trang đều sẽ đi cùng cô như thế này?
Vậy anh phải làm sao?
–
Đi vào trong nhà, Trang Thư Doanh sai người mang hành lý của Tạ Thanh Từ về phòng rồi nắm tay cô đi tới nhà ăn.
“Mấy ngày trước dì đặc biệt hỏi mẹ cháu là ngày thường cháu ở nhà thích ăn gì, chị ấy nói cháu không kén ăn nên dì cũng tùy tiện chuẩn bị một ít, cháu xem có thích ăn không?”
Tạ Thanh Từ ở nhà quả thực không kén ăn, cũng không chọn món, món gì cô cũng có thể ăn một chút, ngoại trừ việc không quá thích mùi vị của gừng tươi, nhưng làm gia vị thì cô cũng có thể chấp nhận.
Đầy một bàn món ngon mỹ vị, nói là tùy tiện chuẩn bị thực sự có chút quá khiêm tốn, cô đáp: “Rất phong phú ạ.”
Sau khi ngồi xuống, Lương Kinh Trạc cũng bước từ ngoài nhà ăn đi vào, tuy suốt cả quãng đường bị ngó lơ nhưng trên bàn vẫn để lại vị trí và bộ đồ ăn cho anh.
Sau khi anh ngồi xuống bên cạnh Tạ Thanh Từ, người giúp việc mang món điểm tâm ngọt trước bữa ăn lên, bát đĩa gốm hoa lam, chứa một lớp chất lỏng màu vàng gừng dưới đáy bát.
Tạ Thanh Từ không biết là cái gì, cô chưa từng thấy qua.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Lương Kinh Trạc nhìn qua chiếc bát đặt trước mặt, mở lời: “Cô ấy không ăn gừng.”
Bữa cơm này Trang Thư Doanh đã tốn không ít tâm tư, nghĩ là chuẩn bị một bàn món ăn Kinh đô, có thể sắp xếp một ít điểm tâm ngọt kiểu Quảng Đông, con gái chắc sẽ thích.
Gừng và sữa vừa là món truyền thống lại vừa dưỡng sinh.
Nghe vậy, người giúp việc đang bưng bình sữa định rót sữa vào bát cũng ngẩn ra, liếc mắt nhìn Trang Thư Doanh.
Trang Thư Doanh “A” khẽ, vẻ mặt áy náy: “Dì không biết, cháu xem dì này…… vậy Tiểu Từ, cháu đừng ăn món này nữa, lát nữa dì chuẩn bị món khác cho cháu.”
Chu Minh Trinh nói là Tạ Thanh Từ không đặc biệt kén ăn, bà ấy cho rằng thực sự không có gì là không ăn.
Tạ Thanh Từ vốn định nói không sao, cô cũng không đến mức không thể chấp nhận mùi vị của gừng tươi như vậy.
Mãi cho đến khi người giúp việc rót sữa trong bình vào bát của Lương Kinh Trạc, cô ngồi bên cạnh ngửi thấy mùi gừng nồng nặc thì câu nói không sao kia dường như không nói ra được nữa.
Ngay trong khoảnh khắc cô còn đang thẫn thờ, Lương Kinh Trạc đưa tay bưng chiếc bát trước mặt cô lên, đốt ngón tay thon dài giữ lấy vành bát, nói: “Đưa cho tôi.”
Động tác tự nhiên thuần thục, Trang Thư Doanh hơi há miệng nhìn họ, sau đó chậm rãi mím môi, nở nụ cười.
Tạ Thanh Từ khẽ đáp lại: “Vâng.”
–
Ăn cơm xong, Trang Thư Doanh bảo Lương Kinh Trạc đưa Tạ Thanh Từ đi dạo quanh nhà, lát nữa buổi chiều bà ấy sẽ bày một bữa trà chiều trong vườn hoa, đợi chuẩn bị xong rồi sẽ gọi họ qua.
Cùng một bài với quý bà Chu, không biết rốt cuộc là muốn đi tham quan cái gì nữa?
Lương Kinh Trạc quay đầu lại, hỏi ý kiến của Tạ Thanh Từ: “Đi không?”
Tạ Thanh Từ nhìn lại anh: “Đi ạ……”
Thực sự là có chút nhiệt tình khó từ chối.
Nghe thấy câu trả lời của cô, Trang Thư Doanh cười rộ lên, vẫy tay nói với Lương Kinh Trạc: “Mau đi đi.”
Nói xong, bà ấy lại đưa mắt ra hiệu với Tạ Thanh Từ: “Cháu cứ đi xem phòng làm việc của nó đi, sẽ biết nó là người nhạt nhẽo đến nhường nào.”
Tạ Thanh Từ bật cười, đáp: “Vâng ạ.”
Từ dưới lầu đi thang máy lên trên, Tạ Thanh Từ nhìn thấy bức tranh treo trong thang máy, đó là tác phẩm của một nghệ sĩ trường phái Hậu Ấn Tượng cuối thế kỷ mười chín, dùng màu sắc rực rỡ để bộc lộ cảm xúc chủ quan.
Theo cô được biết thì những tác phẩm hiện còn trên đời của vị này đa số đều đạt mức giá giao dịch rất cao tại các phòng đấu giá.
Lương Kinh Trạc nhận ra ánh mắt của cô, anh cũng thuận thế liếc nhìn qua, là đồ mới thay, lúc anh rời khỏi Hồng Kông thì chỗ này vẫn chưa treo bức tranh này.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Anh thôi không nhìn nữa, mở lời: “Em có bức tranh nào dư ra thì cũng có thể mang qua đây treo ở chỗ này.”
Tạ Thanh Từ nghe vậy thì nhìn sang: “Có lẽ tranh của tôi còn chưa đủ tư cách đâu.”
Ba mặt tường, ba vị danh gia.
Đem tác phẩm của bậc thầy thay bằng tranh của mình, cô quả thực vẫn chưa có da mặt dày đến mức đó.
Lương Kinh Trạc nhìn cô: “Em cứ mang qua là biết ngay.”
Quý bà Trang chắc chắn sẽ thay sạch những bức danh họa trong nhà chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Anh không hiểu nghệ thuật, nhưng anh hiểu quý bà Trang.
Trang Thư Doanh trông thì có vẻ ôn hòa gần gũi, nhưng thực tế bà ấy cũng xuất thân từ ngành thương mại. Bà ấy luôn miệng kêu ca rằng gia đình bao đời kinh doanh, phải tìm được một thành viên gia đình xuất thân từ nghệ thuật mới tốt, để hun đúc thêm bầu không khí gia đình.
Tạ Thanh Từ xem như đã trúng với tâm ý của bà ấy.
Nói đến đây, anh hơi khựng lại rồi nhìn sang cô: “Tốt nhất em là nên ít nói chuyện với mẹ tôi thôi.”
“?” Tạ Thanh Từ không hiểu: “Sao vậy?”
Anh nhìn cô hồi lâu rồi quay đầu đi: “Em cứ trò chuyện với mẹ tôi rồi sẽ biết.”
Lại còn bày đặt úp úp mở mở nữa.
“……”
–
Phòng làm việc của Lương Kinh Trạc ở tầng hai, đẩy cửa đi vào, anh thuận tay bật đèn trong phòng lên.
Ánh sáng rực rỡ phản chiếu tông màu đen trắng xám của nội thất, tủ sách bằng gỗ mun xếp đầy cả một bức tường.
Tạ Thanh Từ đứng trước tủ sách ngước đầu lên nhìn, toàn bộ tủ sách được chia làm hai, một nửa trưng bày đủ loại sách vở, nửa còn lại trưng bày các loại huy chương, giải thưởng.
Dày đặc khiến người ta nhìn không xuể.
Cô nhớ tới lời nhận xét của Kha Mông khi tra cứu sơ yếu lý lịch cuộc đời của anh ngày hôm đó: “Còn dài hơn cả mạng của tớ!”
Hình như cũng có chút đạo lý.
Nhiều huy chương lớn nhỏ dùng chung một ngăn, hoặc treo trên cùng một giá trưng bày, hoàn toàn không đếm xuể rốt cuộc là có bao nhiêu cái.
Cô không nhìn kỹ, quay đầu nhìn sang tủ sách bên kia, đa số là những cuốn sách về tài chính thương mại khô khan và hại não.
Đồng thời cuối cùng cô cũng đã hiểu tại sao lúc nãy dì Trang lại nói với cô rằng, cứ tới phòng sách của anh xem là biết người này nhạt nhẽo đến nhường nào.
Cô thôi không nhìn nữa, khẽ mỉm cười, khoé mắt vừa vặn liếc thấy một tủ trưng bày giải thưởng ngay bên cạnh.
Bên cạnh chiếc cúp hình vương miện có đặt một bức ảnh lưu niệm nhận giải được lồng khung.
Cô quay đầu nhìn sang.
Không biết là ảnh chụp Lương Kinh Trạc lúc mấy tuổi, anh cầm chiếc cúp, nhìn vào ống kính với biểu cảm lạnh lùng cứng nhắc.
Vóc dáng cao ráo, trên mặt vẫn còn nét trẻ con nhưng đã rất khôi ngô tuấn tú, chỉ là biểu cảm vẫn như mọi khi—— rất khó gần.
“Lúc đó tôi mười tám tuổi.” Thấy tầm mắt cô dừng lại, Lương Kinh Trạc mở lời giải thích.
Tạ Thanh Từ gật gật đầu, đang định thôi không nhìn nữa thì bỗng nhiên nhìn thấy hạng mục thi đấu trên đế chiếc cúp.
Giải vô địch Cờ vua Thanh thiếu niên Quốc tế nhóm nam U18, Quán quân.
Quán quân.
Cô nhớ tới vẻ mặt đắc thắng đầy sảng khoái của Tạ Mộc Lâm ở trang viên nhà họ Tạ ngày hôm đó.
Cô quay đầu nhìn sang: “Anh…… hôm đó đã nhường cờ à?”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Hôm nay không có Tạ Mộc Lâm ở đây, Lương Kinh Trạc hào phóng thừa nhận: “Đúng vậy.”
Nói rồi anh nhớ lại ván cờ ngày hôm đó, nói thêm: “Kỹ nghệ cờ của bác trai.”
Nói đến đây anh hơi khựng lại, giống như đang cân nhắc chuyện gì đó rất khó lựa chọn.
Tạ Thanh Từ nhìn anh, cứ ngỡ anh sẽ đưa ra đánh giá kiểu như “cũng bình thường”, “cũng được”, dù sao từ lúc cô bắt đầu có ký ức, dường như Tạ Mộc Lâm đã bắt đầu nghiên cứu cờ vua.
Mười mấy năm, kiểu gì thì cũng phải nhìn ra chút phương thức chứ.
“Rất bình thường.”
“……”
“Tôi nhường cờ đều cần phải suy nghĩ một chút xem nhường thế nào để không bị lộ.”
“…………”
Đúng là vất vả cho anh rồi, nhường cờ còn tốn chất xám hơn cả đánh cờ……
–
Dinh thự nhà họ Lương và trang viên nhà họ Tạ có diện tích xấp xỉ nhau, cũng chủ yếu là không gian để ở.
Tạ Thanh Từ cũng cảm thấy đi tham quan phòng ngủ của người khác là không được lịch sự lắm, nên từ phòng làm việc đi ra cô đã định xuống lầu.
Điện thoại của Lương Kinh Trạc bỗng nhiên vang lên đúng lúc này làm đứt quãng lời cô định nói, cô chỉ có thể đứng sang một bên đợi anh nghe xong điện thoại.
Vài phút sau anh nghe xong điện thoại, sau khi ngắt máy thì nhìn về phía cô, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Cô biết chắc là anh có công việc bận nên lập tức tinh tế mở lời: “Không sao đâu ạ, anh cứ bận việc của anh đi, tôi đi sắp xếp hành lý một chút, lát nữa cũng sẽ đi tìm dì Trang.”
Lương Kinh Trạc nhìn cô vài giây mới mở miệng: “Để tôi bảo người đưa em về phòng.”
Cô gật đầu đồng ý.
Anh gọi một cuộc điện thoại, một lát sau có một nữ giúp việc trong dinh thự đi lên lầu, mỉm cười chào hỏi họ: “Cậu chủ, cô chủ.”
Cách gọi xa lạ lọt vào tai, Tạ Thanh Từ hơi ngẩn ra.
Lương Kinh Trạc không biết quý bà Trang sắp xếp phòng của Tạ Thanh Từ ở đâu, trong nhà có hàng chục hàng trăm phòng khách lớn nhỏ, nhưng chắc là sẽ không cách quá xa khu vực phòng ngủ chính.
Anh mở lời: “Đưa cô Tạ về phòng của cô ấy.”
Vẻ mặt người giúp việc hiện lên vẻ nghi hoặc, khẽ nhíu mày một chút nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường, đáp lại: “Vâng ạ.”
Tạ Thanh Từ đi theo người giúp việc về phòng của mình, ngồi máy bay cả buổi sáng, cô dự định sắp xếp lại hành lý rồi sẵn tiện tắm rửa.
Đang dự tính như vậy thì đã đi tới trước cửa phòng mình.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Người giúp việc lịch sự dừng bước tại đây, ra hiệu chỉ dẫn trước cánh cửa phòng đang đóng chặt: “Thưa cô, đây chính là phòng của cô.”
Cô ngẩng đầu nhìn qua, mỉm cười gật đầu: “Vâng, cảm ơn chị.”
Đối phương mỉm cười, hơi cúi người rồi xoay người rời đi.
Tạ Thanh Từ ngẩng đầu xoa cái cổ hơi đau nhức, vặn nắm cửa đẩy cửa bước vào. Sau khi đóng cửa lại, cô đi qua phòng khách nhỏ để vào phòng ngủ chính.
Bàn chân vừa bước vào cửa phòng ngủ thì bỗng nhiên khựng lại.
Phong cách trang trí y hệt như phòng ngủ của Lương Kinh Trạc ở ngõ Phúc Thuận, phong cách hiện đại kiểu Mỹ cứng cáp với tông màu đen trắng xám.
Đầu tiên cô đứng bên cửa một lát, quan sát cách bài trí trong phòng.
Chẳng lẽ nhà họ đều áp dụng kiểu phong cách trang trí này sao?
Tầm mắt quan sát đảo quanh một vòng, cuối cùng quay về chiếc giường lớn ở chính giữa.
Bộ chăn ga bằng vải cotton màu hồng nhạt, chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường cũng có hình nụ hoa mang tông màu ấm.
Khác hẳn với thói quen sử dụng của Lương Kinh Trạc mà cô nhìn thấy ở Kinh Triệu.
Ít nhất thì anh sẽ không dùng những màu sắc và đồ vật đáng yêu như thế này.
Tâm trạng vừa mới treo lơ lửng hơi được thả lỏng đôi chút.
Cô mím môi khựng lại một lát, lại lần nữa nhấc chân đi về phía phòng thay đồ.
Chắc là không phải đâu.
Thế nhưng, bước chân còn chưa kịp chạm tới phạm vi khu vực phòng thay đồ thì một chiếc tủ kính trưng bày đồng hồ nam ngay góc cua đã đập vào mắt đầu tiên.
Bước chân của Tạ Thanh Từ khựng lại, câu trả lời trong lòng đã gào thét muốn xông ra ngoài.
Cô vô thức bước đi, các khớp xương dường như cứng nhắc và kẹt lại, phát ra tiếng “rắc rắc” trong từng động tác tiến về phía trước.
Hoàn toàn đi vào trong phòng thay đồ, vào khoảnh khắc tủ quần áo đầy ắp trang phục nam giới đập vào tầm mắt, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng tuyệt vọng.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Không phải nhà họ đều dùng phong cách trang trí này, mà đây chính là phòng của Lương Kinh Trạc.
Còn chiếc vali của cô, lúc này đang đặt sát cạnh tủ quần áo treo những bộ comple thương mại của anh.