Chương 21: Động từ hay danh từ?

Tạ Thanh Từ đi vào phòng thay đồ lấy quần áo,  cô hít sâu một hơi lấy can đảm rồi mới mở ngăn tủ nội y ra.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Cô vội vàng rút ra một bộ đồ lót cuộn cùng đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Phòng tắm của dinh thự nhà họ Lương có thiết kế lớn hơn phòng tắm ở ngõ Phúc Thuận nhiều. Khu vực tắm vòi sen và bồn tắm phân chia rõ ràng, không gian rộng rãi.

Sau khi tắm vòi sen xong, trong lúc chờ xả nước vào bồn tắm Tạ Thanh Từ bỗng nhiên ngẩn ra. Cô cúi đầu liếc nhìn chiếc áo choàng tắm mình đang mặc.

Cô nghĩ đến bộ đồ ngủ mà mình vừa lấy, kiểu dáng có lẽ không quá hở hang đâu.

Quần áo của Tạ Thanh Từ hầu hết đều là kiểu dáng bình thường kín đáo, có hở hang nhất cũng chỉ là váy ngủ hai dây. Nhưng hôm nay cô không mang váy ngủ mà chỉ lấy bộ đồ ngủ tay dài thông thường, không có bất kỳ chỗ nào không hợp quy tắc.

Rất tốt, sẽ không quá ngượng ngùng.

Chuẩn bị xong nước nóng, cô cởi áo choàng ra rồi bước vào bồn tắm.

Lương Kinh Trạc vừa bước từ bên ngoài vào phòng, đúng lúc tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra ngoài.

Kết thúc chuyến công tác từ London, anh vội vã về Kinh Triệu. Sau đó quay lại Hồng Kông khiến đồng hồ sinh học của anh hơi đảo lộn. Mỗi lúc đầu óc căng thẳng quá mức anh thường uống chút rượu để giải tỏa.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Sau khi kiểm tra phòng dành cho khách, anh đi đến quầy bar lấy một chai Whisky. Anh mang theo chai rượu và ly uống rượu đẩy cửa bước vào phòng, chợt nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra.

Động tác xoay tay nắm cửa thoáng khựng lại, anh đứng trước cửa một lúc cho đến khi không còn nghe thấy nước chảy nữa mới bước vào phòng ngủ chính.

Khi nhìn thấy chiếc sofa cạnh cửa sổ, anh lại một lần nữa khâm phục tấm lòng chu đáo tỉ mỉ của quý bà Trang.

Ngay cả sofa cũng thay mới cho anh luôn.

Chiếc sofa cũ khá rộng, có thể làm một chiếc giường đơn. Còn chiếc sofa mới này không thay đổi kích thước chiều dài nhưng chiều rộng thì nhỏ hơn hai phần ba. Không thể nào nằm ngủ được, chỉ cần trở mình là sẽ ngã xuống đất.

Anh bất lực xoa ấn đường, đặt rượu và ly trong tay xuống rồi ngồi vào ghế sofa.

Tạ Thanh Từ đã tắm và sấy khô tóc xong. Lúc đi đến cửa phòng tắm, cô giơ tay đẩy cửa rồi chợt dừng lại giữa chừng. Sau khi hít sâu một hơi cô mới nắm lấy tay nắm cửa, đẩy cửa đi ra ngoài.

Cô vừa bước vào phòng ngủ đã khựng lại.

Trong phòng không bật đèn chính, chỉ có đèn trang trí kiểu ẩn trên vách tường đang bật khiến  cho không gian mờ tối, tịch mịch.

Lương Kinh Trạc ngồi trên ghế sofa sát tường, đôi chân dài gập lại một cách thoải mái. Anh đã cởi áo vest, chỉ mặc chiếc áo sơ mi màu đen, trên cổ áo là chiếc cà vạt đã nới lỏng. Anh ngửa đầu dựa vào gối mềm phía sau, hai tay dang ra, khuỷu tay đặt trên lưng ghế sofa hai bên. Sải tay rộng lớn, trên tay anh cầm ly rượu, trong ly rượu màu hổ phách có vài viên đá lạnh.

Do động tác dang tay, chiếc áo sơ mi hơi ôm sát người khiến lồng ngực rộng lớn rắn chắc cùng vòng eo thon gọn của anh lộ ra bên dưới áo.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Tạ Thanh Từ vô thức nhớ tới câu hỏi “có cơ bụng hay không” mà Kha Mông hỏi cô hôm đó, tai cô chợt nóng lên.

Anh đang ngồi đối diện cô, vì anh đang ngửa đầu nên cô chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm sắc nét cùng yết hầu nhô lên rõ rệt phía trên cổ áo.

Đường nét khuôn mặt có thể nói là hoàn mỹ.

Dáng vẻ anh dường như đang rất mệt mỏi, hình như đã ngủ thiếp đi rồi?

Vậy bây giờ cô nên đánh thức anh hay tìm một cái chăn đắp lên cho anh?

Lương Kinh Trạc nhắm mắt lại lắng nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm vọng ra. Tâm trí mơ hồ xa xăm, phiêu du vô định cho đến khi không còn nghe thấy tiếng nước chảy liên tục nữa, tâm trí đang phiêu du mới chậm rãi quay về.

Anh mở mắt ra, ngẩng đầu lên thì bất ngờ đối diện với ánh mắt của Tạ Thanh Từ đang đứng trước cửa phòng tắm.

Tạ Thanh Từ đang chuẩn bị đi vào phòng thay đồ để tìm chăn lông. Người đang ngồi yên lặng bỗng nhiên từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn cô bằng ánh mắt mơ màng như vừa bước ra từ cõi mộng khiến bước chân của cô dừng tại chỗ.

Cô nhỏ giọng nói: “Anh tỉnh rồi à?”

Lương Kinh Trạc tỉnh táo lại. Anh liếc nhìn thoáng qua bộ đồ ngủ trên người cô, là kiểu dáng mặc nhà rộng rãi nghiêm chỉnh, mái tóc dài buông xõa trên vai, ánh mắt trong veo thanh khiết, gương mặt vừa mới tắm xong ửng hồng, rạng rỡ.

Anh thoáng ngẩn ngơ, đáp lại: “Tôi chưa ngủ sâu.”

Tạ Thanh Từ “Ồ” khẽ, mím môi nhìn anh, “Tôi tắm xong rồi, anh tắm không?”

Lương Kinh Trạc đáp lại: “Ừh.”

Anh đặt ly rượu xuống, lúc đứng dậy cảm thấy mình cần giải thích thêm, “Chuyện này…… không phải do tôi sắp xếp, tôi không biết họ sắp xếp cho em ở đây.”

Tạ Thanh Từ chớp chớp mắt, “Ừh……” khẽ.

Dường như không tin lắm.

Anh cứng họng, một lúc lâu sau mới mím môi, bình tĩnh lặp lại: “Là thật đấy.”

Đương nhiên Tạ Thanh Từ biết điều đó, nếu không buổi chiều anh đã không gọi người đến dẫn cô về phòng.

Cô gật đầu, “Tôi biết.”

Lương Kinh Trạc không biết cô có thật sự tin hay không, nhưng vẫn anh “Ừh.” khẽ rồi đi vào phòng thay đồ.

Lấy xong đồ ngủ anh thuần thục kéo ngăn kéo đựng quần lót ra, sau đó động tác kéo ngăn kéo khựng lại.

Bên cạnh những chiếc quần lót nam được xếp ngay ngắn, có xếp thêm hai hàng nội y nữ.

Hai bên đen trắng phân chia rõ ràng, kiểu dáng nghiêm túc đơn điệu cùng nhiều kiểu dáng màu sắc đa dạng, giống như hai thế giới hòa tan lẫn nhau vậy.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Tầm mắt của anh vô thức dừng lại trên phần màu sắc tươi sáng chưa từng xuất hiện kia. Vài giây sau anh như chợt bừng tỉnh rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi.

Lúc tiếng nước chảy trong phòng tắm vọng ra, Tạ Thanh Từ đứng bên giường nhìn lướt qua hai chiếc gối đặt song song ở đầu giường,sau đó cô ngồi xuống mép giường.

Điện thoại bên tay rung lên liên tục, hiển thị có tin nhắn gửi tới.

Cô cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn trong nhóm nhỏ ba người của cô, Kha Mông và Đoạn Tư Dư.

Hai người kia định đi chơi dịp Quốc Khánh, bèn nhân lúc hai ngày này không có tiết thì về thăm nhà.

Họ đồng loạt gửi tin nhắn trong nhóm chat:【Tân hôn vui vẻ, cục cưng A Từ!】

Cô mỉm cười, nhấn trả lời vào tin nhắn nhóm:【Cảm ơn, nhưng là ngày mai, không phải hôm nay.】

Hai người im lặng một lúc rồi bắt đầu chỉ trích lẫn nhau——

Kha Mông:【@AAA Vật liệu xây dựng lão Đoạn, không phải cậu nói là hôm nay sao?】

Đoạn Tư Dư:【Xin lỗi nha, tớ nhìn nhầm ngày.】

Kha Mông:【……】

Tạ Thanh Từ bật cười, trả lời:【Không sao, tớ cảm nhận được tình cảm của các cậu rồi.】

Nhưng vấn đề bây giờ cô phải đối mặt khó giải quyết hơn việc hôm nay kết hôn hay ngày mai kết hôn. Cô đang nghĩ không biết có nên nhờ hai người ‘Cố vấn’ này tư vấn xem làm sao để giảm bớt bầu không khí lúng túng khi lát nữa Lương Kinh Trạc từ phòng tắm đi ra hay không.

Nói chuyện với anh một chút? Hay đi ngủ luôn?

Hay là giả vờ ngủ trước khi anh bước ra ngoài nhỉ?

Kha Mông bắt đầu nói đùa ở trong nhóm:【Hay là của chúng ta đổi kế hoạch đi chơi Quốc Khánh thành đi Hong Kong tìm A Từ nhỉ? Bắt cóc cậu ấy ra ngoài chơi với chúng ta.】

Đoạn Tư Dư lập tức từ chối:【Cậu có nghĩ đến ý kiến của chồng người ta chưa, tân hôn đã để phòng trống. Mông, cậu thất đức quá đấy.】

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Kha Mông im lặng một lúc rồi gửi tới một tin nhắn yếu thế ——【Ừh nhỉ…… A Từ, cậu và chồng cậu đã ngủ chung phòng chưa……】

Tạ Thanh Từ nhìn tin nhắn này, cắn môi suy nghĩ một lúc lâu rồi chuẩn bị nhấn vào khung nhập liệu, định thừa cơ hỏi chút ý kiến.

Tin nhắn trả lời của Đoạn Tư Dư đã gửi đến trước,【Câu hỏi này còn có nghĩa bóng đấy. Cậu muốn hỏi động từ hay danh từ?】

Đầu ngón tay Tạ Thanh Từ khựng lại, cô vô thức chớp mắt mấy lần, đến khi nhận thức được thì hai má cô đã nóng bừng.

Kha Mông hét lên:【Aaaaa! Đoạn Tư Dư, cậu đúng là đồ đầu óc đen tối! Đương nhiên là danh từ rồi!】

Cô ấy lại im lặng một lúc rồi nhắn tiếp:【Tớ cũng tò mò.】

Nếu đang ngồi cùng nhau, lúc này chắc hẳn hai người họ sẽ cùng lúc quay đầu nhìn Tạ Thanh Từ, chờ cô trả lời.

Nhưng cũng may là qua màn hình điện thoại, cô có thể trốn được.

Tạ Thanh Từ xóa câu hỏi vừa gõ trong khung nhập liệu đi, quyết định giả vờ:【Tớ đi ngủ đây, các cậu cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon! 】

Gửi xong cô thoát khỏi tin nhắn nhóm rồi ấn tắt màn hình, không cho bọn họ cơ hội tiếp tục truy hỏi.

Cô vừa đặt điện thoại lại tủ đầu giường thì Lương Kinh Trạc mở cửa phòng tắm bước ra ngoài.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Anh mặc bộ đồ ngủ màu xám đậm cùng kiểu dài tay như cô. Dáng người cao lớn với bờ vai rộng và đôi chân dài, mái tóc sấy chưa khô hẳn. Đôi đồng tử màu đen sâu thẳm không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm túc như lúc đang làm việc khiến anh toát lên sự gần gũi, thoải mái giống người đàn ông của gia đình hơn.

Tạ Thanh Từ đang chuẩn bị cởi dép để lên giường, anh mở cửa phòng tắm bước ra ngoài  khiến cô dừng lại.

Hai người một đứng một ngồi cứ im lặng nhìn nhau một lúc lâu.

“Anh tắm xong rồi à?”

“Ừhm.”

Toàn những câu từ sáo rỗng.

Bầu không khí chìm vào im lặng, nhịp tim Tạ Thanh Từ đập nhanh hơn. Cô nắm chặt hai tay vào mép giường, nhỏ giọng phá vỡ không khí ngượng ngùng: “Thế thì…… đi ngủ nha?”

Hay thôi đừng nói gì nữa, hình như càng nói càng ngượng ngùng hơn.

Lương Kinh Trạc nhìn vào chỗ trống cô chừa lại cho anh trên giường, đầu ngón tay khẽ co lại, gật đầu đáp: “Được.”

Sau đó anh tắt đèn phòng tắm rồi đi về bên phần giường của anh.

Tạ Thanh Từ cởi dép ra rồi nằm xuống, cô đè chăn dưới cánh tay, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bụng, hơi nghiêng đầu nhìn về phía anh.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Cô khẽ chớp đôi mắt sáng long lanh  như ngọc.

Anh nhìn cô, nói: “Tôi tắt đèn nhé.”

Cô gật đầu, đáp: “Vâng.”

Anh nhấn tắt công tắc đèn, bốn phía chìm dần vào bóng tối.

Trong không gian im lặng tĩnh mịch, Lương Kinh Trạc cũng nằm xuống khiến nệm phía bên kia giường hơi lún xuống.

Chiếc giường khá lớn, mỗi người nằm một bên thì ở giữa vẫn còn một khoảng trống lớn.

Rèm cửa kéo kín nên căn phòng tối om, Tạ Thanh Từ nằm thẳng người nhưng không buồn ngủ. Xung quanh cũng hoàn toàn yên tĩnh, cô không biết Lương Kinh Trạc đã ngủ chưa.

Không biết đã trôi qua bao lâu, cô cảm thấy lưng và cổ gần như tê cứng, khẽ nhúng nhích người để điều chỉnh lại tư thế ngủ.

Lại vài phút trôi qua, cô nhắm mắt lại cố gắng thư giãn nhưng vẫn không có cảm giác buồn ngủ, Cuối cùng cô quyết định lấy điện thoại ra xem.

Thực ra Lương Kinh Trạc cũng chưa ngủ, anh chưa từng ngủ chung giường với ai bao giờ. Không gian rõ ràng rất rộng rãi, nhưng mùi hương thanh khiết không phải của mình cứ thoang thoảng trong hơi thở khiến anh cảm thấy chiếc giường mà mình đã ngủ bao năm nay bỗng trở nên chật hẹp và bí bách.

Trong lúc anh đang suy nghĩ xem có nên cẩn thận ngồi dậy rồi ra phòng làm việc để xử lý công việc hay không, bên cạnh chợt có tiếng trở mình nhẹ nhàng.

Tiếng sột soạt của vải ma sát với mặt chăn.

Tạ Thanh Từ cũng không ngủ được.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Chẳng bao lâu sau, một ánh sáng xuất hiện trong bóng tối.

Trong nhóm chat, sau khi Tạ Thanh Từ thoát ra, Kha Mông và Đoạn Tư Dư gọi cho cô không được nên họ tiếp tục chủ đề mà không cần cô.

Kha Mông:【Vấn đề này rất đáng để thảo luận, tớ thấy hiện tại vẫn chưa đến mức trở thành động từ.】

Kha Mông:【Dù sao Lương Kinh Trạc cũng không giống kiểu người bốc đồng, lỗ mãng. Khả năng là còn chưa đến giai đoạn hôn môi đâu.】

Tạ Thanh Từ: “……”

Đoạn Tư Dư:【Không thể nào, như vậy không phải quá kém rồi sao! Anh ấy có phải đàn ông không vậy? 】

Lướt xuống phía dưới, có vẻ như hai người họ thấy nhắn tin quá phiền phức nên bắt đầu gửi tin nhắn thoại, thỉnh thoảng xen kẽ vài emoji chú chó cười lớn.

Tạ Thanh Từ nhấn vào tin nhắn thoại định chuyển thành văn bản. Nhưng cô vừa chạm khẽ đầu ngón tay vào điện thoại lại ấn nhầm vào nút phát tin nhắn thoại.

Giọng nói oang oang của Kha Mông vang vọng trong bóng tối: “Đàn ông ai chẳng có sở thích “d,âm ngầm”, có khi nam thần của cậu lúc ở một mình cũng xem phim ‘đen’ đấy, nhìn bên ngoài làm sao mà biết được?”

“……”

Tạ Thanh Từ giật mình, luống cuống tay chân muốn nhấn tạm dừng.

Tin nhắn thoại tiếp theo đã tự động phát, “Chúng ta đánh cược xem Lương Kinh Trạc có xem phim không đi. Tớ cược là có, không có người đàn ông nào không xem đâu.”

“…………”

Như có một tiếng nổ lớn vang lên, Tạ Thanh Từ thấy máu nóng đang dồn hết lên não. Đầu óc tê rần, cô dùng ngón cái ấn luôn nút tắt màn hình.

Mọi âm thanh ồn ào ngay lập tức im bặt, bốn phía lại im phăng phắc.

Cô nắm chặt điện thoại, nằm im ru với cơ thể cứng đờ. Cô toát mồ hôi lạnh sau lưng, một hồi lâu sau mới chậm rãi quay đầu nhìn sang.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn

Thị giác sau khi thích nghi với bóng tối, tầm mắt cô rơi xuống trên người người đang nằm bên cạnh. Trong lúc cô vừa thở phào nhẹ nhõm vì tưởng rằng có lẽ anh đã ngủ say.

Trong khi cô đang chăm chú nhìn anh, Lương Kinh Trạc nghiêng đầu nhìn sang.

……

Để lại một bình luận