Chương 27: Sự tôn trọng cơ bản nhất đối với hôn nhân
Khi Lương Kinh Trạc tắm xong bước ra thì thấy Tạ Thanh Từ đang cầm điện thoại ngồi trên sofa phòng khách.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Anh đứng bên cửa, gọi cô: “Tạ Thanh Từ.”
Người được gọi bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng. Cô thoải mái vươn vai, giật mình ngẩng đầu nhìn sang bằng đôi mắt long lanh vừa ngơ ngác vừa vô tội: “Hửm?”
Anh nhìn vẻ mặt của cô một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Em đi tắm đi.”
Kha Mông và Đoạn Tư Dư vẫn đang liên tục gửi tin nhắn đến trong điện thoại cô. Hai người họ đã hạ cánh, đang nằm trong khách sạn lên kế hoạch cho chuyến đi ngày mai.
Đúng lúc này, Tạ Thanh Từ gửi tin nhắn hỏi bọn họ:【Nếu ở chung phòng khách sạn thì phải làm sao?】
Hình như anh không còn giận nữa, nhưng dường như tình hình của cô càng trở nên phức tạp hơn.
Ở khách sạn thì nói là ở khách sạn, tại sao lại nói là thuê phòng, Tạ Thanh Từ cảm thấy toàn thân đều không ổn.
Kha Mông nhắn đến đầu tiên:【Hôm qua hai người không ngủ chung à?】
Tạ Thanh Từ:【. . . . . . Nói đúng theo nghĩa đen thì đã nằm chung trên một chiếc giường.】
Nếu như vậy cũng tính là ngủ chung thì đúng là thế thật. Có điều họ đã thực hiện nghiêm chỉnh quy tắc ứng xử, đắp chăn nói trò chuyện trong sáng.
Đúng là trò chuyện thật, hai người bàn về việc anh có xem phim hay không.
Kha Mông:【Ối chà~】
Đoạn Tư Dư:【Ối chà~】
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Gò má Tạ Thanh Từ nóng bừng:【Hai cậu đừng ối chà nữa, bây giờ vẫn còn sớm mà, hay là tớ mời anh ấy đi ăn khuya nhỉ?】
Dựa theo những gì cô quan sát trong suốt thời gian qua, ngoại trừ những lúc tăng ca thì giờ giấc sinh hoạt của Lương Kinh Trạc luôn theo quy luật.
Ăn khuya xong quay về sẽ gần đến giờ đi ngủ.
Kha Mông:【Ý này được đấy, trên đường về tiện thể ghé qua 711* luôn.】
(* Cách gọi khác của cửa hàng tiện lợi 7-Eleven)
Tạ Thanh Từ:【? Ghé 711 làm gì?】
Đoạn Tư Dư:【Ý của bé Mông là mua một hộp áo mưa, hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, sinh đẻ tốt nuôi dạy tốt.】
Kha Mông:【Hiểu tớ thế, không ngủ thì phí, nói ngoài lề tí, cơ thể thế nào? Nếu cũng đỉnh chóp như gương mặt của anh ấy thì đừng chần chừ gì nữa, nhào tới luôn đi!】
“. . . . . .”
Gì nữa đây. . . . . .
Tạ Thanh Từ nhớ lại cảnh tượng thoáng nhìn thấy trong phòng thay đồ vừa nãy, gương mặt càng nóng bừng hơn.
Cô quyết định không học hỏi kinh nghiệm của hai vị quân sư quạt mo này nữa. Chẳng có lấy một câu nghiêm túc, đúng là họ dám dạy mà cô cũng dám nghe.
Cô đang định đặt điện thoại xuống thì chợt nghe thấy Lương Kinh Trạc gọi tên mình.
Cô ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn sang thì phát hiện anh đã tắm xong. Anh mặc bộ đồ ngủ, đôi mắt sâu thẳm còn vương chút hơi nước, bảo cô đi tắm.
Cô ngơ ngác đáp lời: “Tôi đi ngay đây.”
Nói xong cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy lấy đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.
Vì đứng trong gió khá lâu, cái lạnh như thấm vào trong da thịt nên phải tắm nước nóng rất lâu mới cảm nhận được hơi ấm.
Dòng nước róc rách dội trên đỉnh đầu xuống rồi chảy qua gò má, Tạ Thanh Từ bỗng mở mắt ra.
Thực ra cũng chẳng có gì, đều là chuyện sớm muộn phải xảy ra giống như nắm tay hay hôn môi thôi.
Đằng nào cũng bị đâm một nhát chi bằng bị đâm sớm cho xong sớm.
Là vợ chồng thì chuyện này rất đỗi bình thường.
Nghĩ đến đây, cô nhắm mắt lại với vẻ thấy chết không sờn, hít sâu một hơi rồi tắt vòi sen.
Sau khi Tạ Thanh Từ vào phòng tắm, Lương Kinh Trạc đi đến bàn rót nước. Chiếc điện thoại lúc nãy cô úp ngược trên mặt bàn cứ rung lên không ngừng.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Anh tưởng cô có điện thoại, định cầm lên để mang tới trước cửa phòng tắm hỏi xem cô có muốn nghe máy hay không.
Khi đầu ngón tay vừa cầm điện thoại lên lật ngược lại, anh đọc được tin nhắn mới nhất trong nhóm chat——
Kha Mông:【Tớ nghĩ rằng chắc hẳn cơ thể cũng ổn. Hôm đó, người bên quản lý thương mại đã gửi mấy tấm ảnh chụp hôm hội thảo vào nhóm, đỉnh lắm. Chuẩn tỷ lệ vàng vai rộng eo thon của tổng tài bá đạo luôn.】
Lương Kinh Trạc nhìn lướt sơ qua tin nhắn đó. Anh không có ý định dòm ngó quyền riêng tư của cô, đang định giúp cô tắt màn hình thì một tin nhắn mới lại nhảy ra.
Đoạn Tư Dư:【Có lý đấy, đừng rụt rè nhé A Từ. Anh ấy là chồng của cậu mà, hợp pháp đấy! Không ngủ thì phí! Nghe rõ chưa hả?】
Anh cầm điện thoại nhìn chằm chằm bất động hồi lâu, đã đoán được nãy giờ họ đang tán gẫu về chuyện gì.
Nhớ lại ánh mắt ngạc nhiên của Tạ Thanh Từ khi anh bảo đi tắm ban nãy, anh chợt vỡ lẽ.
Thực ra hôm nay anh quyết định không quay về dinh thự nhà họ Lương là vì chắc chắn trên đường về sẽ bị kẹt xe, về đến nơi đã quá nửa đêm. Anh lo muộn quá cô sẽ cảm thấy mệt.
Trong nhóm chat, Kha Mông và Đoạn Tư Dư thấy Tạ Thanh Từ mãi không trả lời cũng dần im ắng.
Anh ấn tắt màn hình, đặt điện thoại xuống chỗ cũ rồi cầm ly nước quay về phòng ngủ.
Khi Tạ Thanh Từ tắm xong bước ra, bộ phận dịch vụ phòng cũng vừa mang thức ăn đến.
Lương Kinh Trạc đi đến bên cửa sổ nghe điện thoại, lúc quay lại nhìn thấy cô, anh chợt đứng hình.
Váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu trắng, thiết kế cổ chữ V viền ren, thấp thoáng những đường cong tuyệt mỹ. Cặp dây áo mảnh mai vắt lên hai bên xương quai xanh, mái tóc đen vẫn còn hơi ẩm xõa trên vai, tương phản rõ rệt với làn da trắng ngần.
Tạ Thanh Từ đi dép lê đứng trên thảm, lòng bàn tay siết nhẹ tà váy ngủ bên hông: “Tôi. . . . . . tắm xong rồi.”
Đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng ngần như ngọc không tì vết ẩn hiện dưới tà váy, cực kỳ bắt mắt.
Ánh mắt Lương Kinh Trạc xao động, toàn thân cứng đờ.
Cổ họng khô khốc như bị hun khói, anh nhìn đi chỗ khác: “Ừhm, tôi đã gọi đồ ăn rồi.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Bữa tối Tạ Thanh Từ ăn rất ít, anh lo cô sẽ đói.
Buổi sáng cô đã uống trà với Trang Thư Doanh, sau bữa trưa lại được chuẩn bị thêm điểm tâm và chè nên đến giờ cơm tối quả thực Tạ Thanh Từ không thấy đói.
Nhưng nhận ra sự chuẩn bị chu đáo của Lương Kinh Trạc, cô vẫn ăn chút ít.
Vừa nãy cô còn nói sẽ mời anh ra ngoài ăn khuya, giờ thì hay rồi, thậm chí còn không cần bước ra ngoài.
Vì đã qua giờ ăn chính nên khách sạn chu đáo chuẩn bị một số món ăn dưỡng sinh trước khi ngủ. Tạ Thanh Từ ăn một bát cháo tổ yến với nấm tuyết, còn Lương Kinh Trạc thì không ăn.
Đợi cô ăn xong, anh gọi phục vụ phòng đến thu dọn khay đĩa.
Lúc này vẫn còn rất sớm.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, cảnh đêm cảng Victoria lấp lánh mê hoặc. Trong khoảng không yên lặng, Tạ Thanh Từ càng ngồi càng cảm thấy bồn chồn, toàn thân bắt đầu không tự nhiên.
“À thì. . . . . .” Cô ngồi thẳng lưng, ngẩng đầu nhìn sang: “Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút hay là bây giờ đi ngủ luôn?”
Lương Kinh Trạc tựa lưng vào ghế, kiểu tóc nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ ban ngày giờ đang rủ xuống trước trán. Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm một lúc lâu.
“Đêm nay gần cảng Victoria rất đông đúc, không thích hợp để đi dạo.”
Tạ Thanh Từ gật đầu, khẽ “Ồ” lên.
Bầu không khí lại rơi vào tĩnh lặng, cô chợt muộn màng nhận ra, vậy có nghĩa là họ sẽ đi ngủ.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, định nói gì đó thì Lương Kinh Trạc bất ngờ gọi tên cô: “Tạ Thanh Từ.”
Cô nhìn sang: “Hửm?”
Anh ngập ngừng suy nghĩ đôi chút rồi bình tĩnh như đang đối diện với một buổi đàm phán, nói tiếp: “Trong hôn nhân, chung thủy với cơ thể của bạn đời là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với hôn nhân, em có đồng ý không?”
Tạ Thanh Từ đặt hai tay lên đùi, chăm chú lắng nghe lời anh nói. Nghe anh hỏi vậy, cô thoáng nghi ngờ, nhưng sau đó vẫn nhẹ nhàng gật đầu: “Ừhm. . . . . . Tôi cũng nghĩ vậy.”
Dứt lời, cô nghĩ có lẽ anh vẫn còn để tâm đến tin nhắn của Đoạn Tư Dư về chuyện Hà Dật tặng hoa cho cô mà lúc nãy anh tình cờ đọc được ở trên xe.
“Tôi và anh ta không thân thiết thật mà, chỉ gặp nhau vài lần trong các hoạt động của trường rồi đến buổi triển lãm từ thiện. Anh ta mua tranh của tôi rồi hẹn tôi đi ăn, lúc đó anh cũng có mặt ở đấy, tôi đã từ chối rồi.”
Từ đầu đến cuối, từ lúc quen biết đến quá trình phát triển rồi kết quả cuối cùng cô đều nói hết. Cô và Hà Dật thực sự chỉ có mấy lần tiếp xúc vậy thôi.
“Dĩ nhiên, việc tôi không giải thích rõ ràng cũng là lỗi của tôi. Nếu anh không ngại thì tôi có thể đăng lên vòng bạn bè, nói rằng tôi đã kết hôn.”
Mặc dù anh từng bảo không cần phải giấu diếm chuyện kết hôn, nhưng việc chủ động công bố chuyện kết hôn vẫn cần phải hỏi ý kiến của đối phương.
Nói xong, cô cầm điện thoại lên, mở ảnh chụp chung lúc ở trên xe ra rồi hỏi anh: “Đăng ảnh chụp chung được không? Tấm này nè.”
Cánh tay trắng ngần như ngó sen của cô đưa điện thoại qua mặt bàn, hỏi ý kiến của anh.
Phía sau điện thoại là một đôi mắt trong veo cùng gương mặt nghiêm túc, tập trung.
Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống trước ngực, tóc mai ở hai bên vén ra sau tai, trông vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn.
Lương Kinh Trạc liếc nhìn tấm ảnh cô đưa tới: “Tôi không có ý đó.”
Thấy cô nghiêm túc như vậy, anh lại có cảm giác như đang bắt nạt cô.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Đối diện với đôi mắt nghi hoặc của cô, anh thay đổi cách nói: “Không liên quan đến chuyện đó, ý tôi là…”
Anh ngập ngừng rồi mới mở lời: “Sở dĩ đêm nay không về dinh thự nhà họ Lương là vì trên đường về sẽ bị kẹt xe, đi lại bất tiện.”
Tạ Thanh Từ hơi ngơ ngác, sao anh lại biết vấn đề mà cô vẫn luôn thắc mắc?
Cô nhanh chóng suy nghĩ nhưng không tìm thấy ký ức nào cho thấy mình từng lỡ miệng nói ra trước mặt anh.
Lương Kinh Trạc nhìn cô, nói tiếp: “Nhưng có một việc tôi cần phải nói rõ, chung thủy với cơ thể của bạn đời là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với hôn nhân, đây là quan điểm của tôi. Tuy nhiên, nếu không có sự tự nguyện của em, tôi sẽ không làm bất cứ điều gì trái với ý muốn của em.”
Tạ Thanh Từ ngạc nhiên chớp chớp mắt.
Nếu không chắc chắn rằng anh không biết mật khẩu khóa màn hình điện thoại của cô thì thậm chí Tạ Thanh Từ còn nghi ngờ có phải anh đã xem trộm lịch sử trò chuyện giữa cô và bọn Kha Mông hay không.
Nhưng vì anh không biết nên cô hoàn toàn yên tâm.
Cổ cô cảm nhận được luồng hơi ấm, anh không nói rõ ràng nhưng cô hiểu anh đang ám chỉ điều gì, bèn mím môi gật đầu: “Tôi hiểu.”
Thấy cô đã hiểu được ý của mình, Lương Kinh Trạc gật đầu đáp: “Nghỉ ngơi thôi.”
Trước khi đi ngủ, phục vụ phòng đến thu dọn xe đẩy thức ăn. Lương Kinh Trạc trả lời vài cuộc điện thoại công việc. Đến lúc anh quay trở lại phòng ngủ thì Tạ Thanh Từ vẫn chưa ngủ, cô đang ngồi ở mép giường xem điện thoại, đợi anh.
Nghe thấy tiếng bước chân của anh, cô ngẩng đầu nhìn sang, khẽ cắn môi rồi lên tiếng: “Tôi đang đợi anh.”
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái giống như một đám mây mang theo hơi nước, chạm đến trái tim.
Tầm mắt Lương Kinh Trạc chỉ dừng lại trên người cô trong giây lát rồi rời đi ngay, giống như hơi mất tự nhiên lại giống như chưa kịp thích ứng, khẽ đáp “Ừhm”.
Trước khi nằm xuống anh vẫn nói cho cô biết mình sẽ tắt đèn, cô nằm trong chăn đáp vâng.
Rèm cửa của khách sạn dày như một bức tường, hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài. Hiệu quả cách âm tốt quá đáng, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Lương Kinh Trạc nằm ngay ngắn như thường lệ, đang chìm vào giấc ngủ thì bỗng nhiên có ai đó khẽ chọc lên mu bàn tay anh đặt trên chăn.
Cơn buồn ngủ vừa mới kéo đến khiến anh hơi ngẩn ngơ. Sau đó nhận ra hành động chọc nhẹ này đến từ đâu, anh xoay đầu nhìn sang.
Giọng anh hơi khàn vì vừa thoát khỏi trạng thái mơ màng: “Sao thế?”
Sau khi nằm xuống, Tạ Thanh Từ đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định nên nói rõ với anh: “Tôi không có ý đó. . . . . .”
Những lời anh nói lúc nãy giống như cô rất ghét việc tiếp xúc với anh.
Lương Kinh Trạc vẫn chưa hiểu lắm: “Ý gì cơ?”
Cô mím môi: “Tôi không hề ghét việc tiếp xúc với anh, cũng không có chuyện trái với ý muốn của tôi. Tôi cũng đồng tình với quan điểm của anh.”
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về Truyện Nhà Nàng – truyennhanang.vn
Nói xong, cô im lặng một lúc lâu. Trong bóng tối yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng kim rơi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực bắt đầu tăng tốc đều đặn, tiếng tim đập nặng nề như vang lên ngay sát bên tai.
Sự im lặng kéo dài vài giây, cộng thêm giọng điệu mơ màng lúc cô vừa nói chuyện khiến Lương Kinh Trạc tưởng rằng cô đã ngủ thiếp đi. Khi anh định quay đầu lại thì nghe thấy giọng cô vang lên lần nữa.
Giọng cô rất nhẹ nhàng lại mang theo chút run rẩy căng thẳng, cô hỏi anh: “Vậy, bắt đầu từ hôm nay sao?”